MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Đánh Tráo Thời GianChương 10

Kẻ Đánh Tráo Thời Gian

Chương 10

1,006 từ · ~6 phút đọc

Trong Vùng Đất Không Giờ, mặt trời không thực sự lặn. Nó đứng yên ở đường chân trời, một quầng sáng màu đỏ bầm, trông như một vết thương chưa khép miệng trên bầu trời xám xịt. Nhưng đối với cư dân ở đây, khi quầng sáng đó bắt đầu rỉ ra những tia nắng cuối cùng màu tím đậm, đó là dấu hiệu cho thấy "Giờ Săn" bắt đầu.

Diệp và Linh Đan lao đi trong những con hẻm hẹp, chân họ giẫm lên đống vỏ đồng hồ cũ nát kêu răng rắc. Phía sau, những tiếng thì thầm vang lên ngày càng dày đặc. Những cái bóng không hình thù rõ rệt bắt đầu trườn ra từ vách tường, chúng không có chân, chỉ là những làn khói đen kịt mang theo sự đói khát ngàn năm.

"Sắp không kịp rồi!" Diệp gào lên. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Ở nơi thời gian đứng yên này, việc chạy bộ khiến phổi anh như bị đốt cháy bởi không khí đặc quánh.

Linh Đan loạng choạng, cô cảm thấy đầu óc quay cuồng. Những ký ức mà gã mặt nạ vừa chạm vào đang rỉ máu, khiến cô không phân biệt được đâu là thực, đâu là ảo. "Diệp... nhìn kìa! Cái tháp đó!"

Phía cuối con hẻm, một ngọn tháp bằng đồng khổng lồ hiện ra. Nó không thẳng đứng mà vặn xoắn như một sợi dây thừng bị kéo căng. Trên đỉnh tháp là một chiếc đồng hồ một kim duy nhất, và kim đó đang quay ngược với tốc độ chóng mặt.

Đó là nơi ở của Kẻ Giữ Nhịp.

"Đứng lại!" Một tiếng thét vang lên ngay sát gáy Diệp.

Một Kẻ Ăn Giây có hình dạng của một mụ già điên dại lao ra từ gác mái. Mụ ta không có mắt, nhưng cái mồm rộng hoác đầy những mảnh bánh răng rỉ sét đang nhe ra. Mụ thèm khát những giây phút bình yên cuối cùng mà Diệp và Linh Đan còn giữ trong tim.

Diệp không còn thanh sắt. Trong cơn tuyệt vọng, anh vung tay đấm mạnh vào mặt mụ già. Nhưng tay anh đi xuyên qua đầu mụ như đấm vào làn khói lạnh. Mụ cười khanh khách, đôi bàn tay khẳng khiu như những gọng kìm tóm chặt lấy cổ Diệp, bắt đầu rút lấy hơi thở của anh.

"Buông anh ấy ra!"

Linh Đan đột ngột hét lớn. Một luồng sáng màu tím sẫm từ cổ tay cô bùng lên mãnh liệt. Đó không phải là năng lượng tự nhiên, mà là sự phản kháng của "Vật chứa" khi bị dồn vào đường cùng. Luồng sáng mạnh đến mức đánh bật mụ già văng vào bức tường đá, khiến mụ tan thành những hạt bụi xám.

Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức hiện ra: Dãy số trên tay Linh Đan nhấp nháy điên cuồng. Sự bảo vệ của Vùng Đất Không Giờ bị phá vỡ trong tích tắc bởi chính sức mạnh của cô.

"Vào trong! Mau lên!" Diệp chộp lấy tay Linh Đan, cả hai lao thẳng vào cánh cửa đồng nặng nề của ngọn tháp ngay khi quầng mặt trời đỏ bầm hoàn toàn lặn xuống.

RẦM!

Cánh cửa đóng sập lại, ngăn cách thế giới bên ngoài đầy rẫy những tiếng gào thét của lũ bóng ma.

Bên trong ngọn tháp im lặng đến đáng sợ. Không có mùi ẩm mốc, thay vào đó là mùi hương trầm thơm dịu và tiếng gõ nhịp đều đặn: Cộp... cộp... cộp...

Một ông già ngồi trên một đống bánh răng khổng lồ giữa trung tâm căn phòng. Ông ta có bộ râu dài chạm đất, đôi mắt nhắm nghiền, tay cầm một chiếc búa nhỏ gõ nhẹ vào một quả cầu thủy tinh chứa đầy cát vàng.

"Các người đến muộn một giây," ông già nói, giọng trầm mặc như tiếng chuông chùa.

"Chúng tôi tìm Kẻ Giữ Nhịp," Diệp thở dốc, tay vẫn che chắn cho Linh Đan.

"Tôi không giữ nhịp cho các người. Tôi giữ nhịp cho cái thế giới đang sụp đổ này," ông già mở mắt. Đôi mắt ông không có con ngươi, chỉ là hai vòng xoáy đồng hồ đang quay chậm rãi. "Muốn trốn tránh sự truy thu của Ngân hàng? Muốn giấu đi mùi vị của ký ức?"

"Phải. Chúng tôi cần sự giúp đỡ," Linh Đan bước lên, giọng cô kiên định dù toàn thân vẫn đang run rẩy.

Kẻ Giữ Nhịp nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của cô, rồi thở dài. "Giúp đỡ ư? Ở đây chỉ có giao dịch. Để giấu đi ký ức, cô phải đánh đổi bằng chính 'khả năng cảm nhận'. Cô sẽ sống, cô sẽ an toàn trước lũ Kẻ Ăn Giây và sự truy thu, nhưng cô sẽ không bao giờ còn biết vui, biết buồn, hay biết yêu nữa. Cô sẽ trở thành một bóng ma có thật giữa vùng đất này."

Diệp khựng lại. Anh nhìn Linh Đan. Trở thành một người vô cảm để đổi lấy sự sống? Đó có khác gì cái chết mà họ đang chạy trốn?

"Còn anh ta?" Linh Đan chỉ vào Diệp.

"Anh ta là kẻ mang nợ," Kẻ Giữ Nhịp cười buồn. "Anh ta sẽ phải dùng mười tháng cuối đời mình để quay những chiếc bánh răng ở dưới hầm kia, giữ cho ngọn tháp này tiếp tục xoay. Đổi lại, tôi sẽ cho anh ta sức mạnh để bảo vệ cô."

Một người trở thành đá gỗ, một người trở thành nô lệ cho thời gian.

Mặt trời bên ngoài đã hoàn toàn tắt lịm. Bóng tối bao trùm lấy ngọn tháp. Trong khoảnh khắc đó, Diệp và Linh Đan nhìn nhau. Họ đã chạy thoát khỏi thành phố, đã chạy qua cơn mưa axit, nhưng cái đích đến này lại mang một hương vị cay đắng hơn bất cứ điều gì họ từng tưởng tượng.

"Cô chọn đi, Vật chứa số 07," Kẻ Giữ Nhịp nâng chiếc búa nhỏ lên. "Hoặc là biến mất ngoài kia, hoặc là vĩnh cửu trong sự lạnh lẽo này."