Càng tiến sâu về phía Bắc, cảnh vật xung quanh càng trở nên biến dạng. Không còn những tòa nhà trơ khung sắt, thay vào đó là những khối vật chất lơ lửng, nửa thực nửa ảo. Sương mù ở đây không có màu trắng, nó mang một sắc tím xám kỳ quái, đặc quánh đến mức ánh sáng từ chiếc đèn pin trên tay Diệp chỉ có thể xuyên qua được vài mét.
"Diệp... anh có nghe thấy gì không?" Linh Đan thì thầm trên vai anh. Cơn sốt của cô đã giảm, nhưng sự sợ hãi bắt đầu chiếm lấy tâm trí.
Diệp đứng khựng lại. Anh nghe thấy. Đó không phải là tiếng gió, cũng không phải tiếng mưa. Đó là tiếng hàng nghìn chiếc đồng hồ cơ khí cùng chạy một lúc, nhưng nhịp điệu của chúng hoàn toàn lệch lạc. Tích... tắc tắc... tích...
Họ đang đứng giữa một hẻm vắng, hai bên là những bức tường cao vút bị bao phủ bởi lớp rêu xanh phát sáng. Kỳ lạ thay, không gian ở đây không hề có gió, nhưng những sợi tóc của Linh Đan lại bay lơ phơ như đang ở dưới nước.
"Chúng ta đến rồi," Diệp nói, giọng anh run lên vì một cảm giác áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực.
Anh đưa cổ tay lên nhìn. Dãy số sinh học của anh bắt đầu nhảy loạn xạ: 10 tháng... 100 năm... 1 giây... rồi đột ngột đứng khựng lại ở con số 00:10:28:00:00. Những hạt cát ánh sáng bên trong dãy số không còn chuyển động. Thời gian đã chính thức bị "đông cứng".
"Ai đó?" Diệp quát lớn, tay siết chặt thanh sắt.
Từ trong màn sương mù phía cuối hẻm, một bóng người gầy gò hiện ra. Người đó mặc một bộ đồ rách rưới, trông như những dải băng quấn quanh một xác ướp. Khuôn mặt hắn bị che lấp bởi một chiếc mặt nạ gỗ cũ kỹ, chỉ để lộ hai hốc mắt sâu hoắm.
Hắn không bước đi. Hắn trượt trên mặt đất như một bóng ma.
"Người mới..." Một giọng nói vang lên, không phải từ miệng gã mặt nạ, mà như vang thẳng vào trong đầu Diệp. "Đã lâu rồi... nơi này không có mùi vị của tương lai."
"Chúng tôi chỉ đi ngang qua," Diệp lùi lại, tay che chắn cho Linh Đan. "Chúng tôi không muốn rắc rối."
Gã mặt nạ dừng lại cách họ ba bước chân. Hắn nghiêng đầu, một cử động chậm chạp đến mức tàn nhẫn. "Ở đây không có 'đi ngang qua'. Chỉ có 'ở lại' hoặc 'tan biến'. Ngươi mang theo một Vật chứa đầy ắp cảm xúc... đó là món mồi ngon cho những Kẻ Ăn Giây."
"Kẻ Ăn Giây?" Linh Đan run rẩy hỏi.
"Là những kẻ như ta," gã mặt nạ giơ bàn tay gầy trơ xương ra. Trên cổ tay hắn không có dãy số nào, chỉ là một vết sẹo sâu hoắm, trống rỗng. "Chúng ta đã ở đây quá lâu, đến mức thời gian của chính mình đã bốc hơi hết. Giờ đây, chúng ta sống bằng cách... hít hà ký ức của những người còn sống."
Hắn đột ngột lao tới với tốc độ kinh hồn. Diệp vung thanh sắt nhưng nó xuyên qua người gã mặt nạ như xuyên qua không khí. Hắn không định tấn công thể xác. Hắn áp bàn tay lạnh lẽo lên trán Linh Đan.
"Dừng lại!" Diệp hét lên, anh lao vào ôm lấy gã mặt nạ, cố gắng kéo hắn ra.
Một luồng điện mạnh mẽ xẹt qua. Diệp cảm thấy một cơn đau nhói ở não bộ. Anh nhìn thấy những hình ảnh của Linh Đan: cảnh cô khiêu vũ dưới ánh đèn neon, cảnh cô khóc khi thấy bản hợp đồng của cha... Những ký ức đó đang bị gã mặt nạ rút ra như những sợi tơ hồng.
Nhưng ngay khi gã mặt nạ định hút lấy mảnh ký ức về cha của Linh Đan, hắn bỗng dưng khựng lại rồi hét lên một tiếng đau đớn. Hắn ngã vật ra sau, cơ thể co quắp trên mặt đất.
"Mặn quá... đắng quá..." Gã mặt nạ rên rỉ. "Sự hận thù của cô gái này... nó quá nặng nề... ta không thể tiêu hóa được..."
Diệp nhanh chóng đỡ Linh Đan dậy. Cô thở hổ hển, mồ hôi đầm đìa. Gã mặt nạ bò dậy, nhìn họ với vẻ kinh sợ.
"Đi đi..." gã nói, giọng run rẩy. "Đi tìm 'Kẻ Giữ Nhịp' ở cuối con phố này. Chỉ có lão ta mới giúp được các người giấu đi mùi vị của ký ức. Nếu không, tất cả bóng ma ở Vùng Đất Không Giờ này sẽ xé xác các người để được cảm nhận nỗi đau đó một lần nữa."
Diệp không đợi gã nói hết câu, anh nắm chặt tay Linh Đan, kéo cô chạy trối chết vào sâu trong màn sương mù tím xám. Phía sau họ, những tiếng cười khanh khách và tiếng tích tắc sai lệch của hàng nghìn chiếc đồng hồ bắt đầu vang lên rộn rã như một bữa tiệc của tử thần.
Họ đã thoát khỏi sự truy đuổi của con người, nhưng giờ đây, họ đang trở thành miếng mồi ngon cho những linh hồn đói khát thời gian.