MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Điên Và Đóa HoaChương 1

Kẻ Điên Và Đóa Hoa

Chương 1

1,630 từ · ~9 phút đọc

Trận mưa dầm ở vùng Giang Nam không giống với những cơn mưa rào phương Nam hay cái lạnh buốt giá của phương Bắc. Nó là một loại hơi ẩm quánh đặc, dai dẳng như tơ tằm, bám lấy tà áo, len lỏi vào từng thớ gỗ cổ thụ và làm mờ mịt cả một vùng trấn cổ. Thẩm Diên đứng dưới mái hiên bằng gỗ mộc của trạm xe buýt cũ, tay ôm chặt chiếc hộp đựng dụng cụ phục chế bằng gỗ tùng. Cô khẽ rùng mình khi một cơn gió mang theo hơi nước tạt qua, thấm vào lớp áo khoác mỏng đã sờn vai.

Thẩm Diên là một người thợ phục chế tranh. Nói đúng hơn, cô là một kẻ vá víu thời gian. Ở cái tuổi ngoài đôi mươi, khi bạn bè cùng lứa đang mải mê với những trào lưu hiện đại hay những công việc văn phòng nhàn nhã tại Thượng Hải, Thẩm Diên lại chọn chôn vùi thanh xuân trong mùi hăng hắc của keo da trâu, mùi hắc ín và những mảnh giấy xuyến chỉ vàng ố. Cuộc sống của cô cũng giống như những bức họa cũ ấy, tĩnh lặng, cô độc và đang dần mục nát vì gánh nặng nợ nần mà người cha quá cố để lại.

Chiếc xe hơi màu đen tuyền, bóng loáng như một con thú săn đêm lặng lẽ trờ tới trước mặt cô. Cửa kính hạ xuống, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề nhưng gương mặt lạnh lùng không một chút biểu cảm khẽ gật đầu với cô. Không có một lời chào hỏi thừa thãi, ông ta chỉ mở cửa sau, ra hiệu cho cô bước vào. Thẩm Diên ngập ngừng một chút rồi bước lên xe. Cô biết nơi mình sắp đến là đâu. Phó phủ.

Ở cái trấn cổ này, họ Phó là một sự tồn tại vừa đáng kính vừa đáng sợ. Người ta đồn rằng gia tộc này đã bám rễ ở đây từ thời nhà Thanh, trải qua bao nhiêu thăng trầm lịch sử nhưng chưa bao giờ suy sụp. Phó phủ không nằm ở mặt đường lớn mà ẩn sau những rặng tre già và những bức tường thành cao vút, xám xịt. Khi chiếc xe lăn bánh qua cánh cổng đồng nặng nề, Thẩm Diên cảm thấy như mình vừa đi xuyên qua một khe nứt của thời gian để trở về quá khứ.

Không gian bên trong Phó phủ rộng lớn đến mức choáng ngợp. Những dãy hành lang dài hun hút nối liền các gian nhà bằng gỗ quý, mặt sàn được lát đá xanh nhẵn nhụi, phản chiếu bóng dáng cô độc của cô thợ nhỏ. Mùi trầm hương thoang thoảng trong không khí, át đi cả mùi mưa. Thẩm Diên đi theo người quản gia, đôi mắt cô không tự chủ được mà quan sát những bức phù điêu chạm khắc trên xà nhà. Mọi chi tiết ở đây đều toát lên vẻ quyền quý nhưng lại mang theo một sự đè nén đến lạ kỳ.

Họ dừng lại trước một hành lang dẫn ra đình giữa hồ. Mưa vẫn rơi tí tách trên những lá sen tàn, mặt hồ phủ một lớp sương mù dày đặc. Giữa màn sương ấy, một bóng người đang ngồi tĩnh lặng.

“Thưa tiên sinh, người phục chế đã đến rồi ạ,” vị quản gia cung kính cúi đầu rồi lùi bước, để lại Thẩm Diên đứng đó với chiếc hộp gỗ trên tay.

Thẩm Diên hít một hơi thật sâu, cô bước từng bước chậm rãi trên cây cầu đá hẹp dẫn ra đình. Càng gần, hình dáng người đàn ông kia càng rõ nét. Anh ta mặc một bộ sườn xám nam màu xám đậm bằng lụa thô, vạt áo dài phủ xuống tận chân. Trên bàn đá là một bộ ấm chén bằng gốm sứ Thanh Hoa, làn khói trắng từ chén trà bốc lên, hòa quyện vào màn mưa.

Phó Kính Thần không ngẩng đầu lên ngay. Anh đang chăm chú nhìn vào một mảnh giấy xuyến chỉ rách nát được trải phẳng trên bàn. Thẩm Diên lặng lẽ đứng bên cạnh, thói quen nghề nghiệp khiến cô quên cả việc chào hỏi mà dồn toàn bộ sự chú ý vào bức họa. Đó là một bức thủy mặc vẽ hoa sơn trà, nhưng nó đã bị hư hại nghiêm trọng. Một vết rách lớn chạy dọc tâm bức tranh, những vết ố vàng do ẩm mốc loang lổ như những vết thương đang rỉ máu.

“Có cứu được không?”

Giọng nói của anh trầm thấp, lạnh lùng, nhưng lại có một sức nặng vô hình khiến tim Thẩm Diên hẫng đi một nhịp. Cô giật mình, lúc này mới thực sự nhìn thẳng vào gương mặt của người đàn ông được mệnh danh là chủ nhân của Phó phủ. Phó Kính Thần có một gương mặt đẹp như tạc tượng nhưng thiếu đi hơi ấm của con người. Đôi mắt anh thâm trầm như đáy hồ mùa đông, nhìn không thấy đáy, nhưng khi nhìn vào ai đó, nó lại mang theo một sự áp chế tuyệt đối.

Thẩm Diên trấn tĩnh lại, cô khẽ đặt chiếc hộp gỗ xuống ghế đá rồi cúi người quan sát kỹ hơn bề mặt giấy. Cô đưa tay định chạm vào mép tranh nhưng rồi khựng lại, ngước mắt xin phép. Phó Kính Thần chỉ khẽ nhếch môi, một cử chỉ không rõ là cho phép hay đang chế giễu sự cẩn trọng của cô.

“Sợi giấy đã bị mủn do để trong môi trường quá ẩm. Vết rách này đã có từ lâu, việc vá lại không khó, nhưng để khôi phục lại thần thái của nét vẽ nguyên bản thì cần rất nhiều thời gian. Hơn nữa, chất liệu màu của bức tranh này rất đặc biệt, tôi cần phải tìm được loại khoáng thạch tương ứng để tán bột,” Thẩm Diên phân tích bằng giọng chuyên môn, sự tự tin trong công việc giúp cô vơi đi phần nào nỗi sợ hãi trước khí chất của người đàn ông đối diện.

Phó Kính Thần lúc này mới thực sự ngẩng đầu lên. Anh không nhìn bức tranh nữa mà nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay của Thẩm Diên. Đó là đôi tay của một người thợ thực thụ, ngón tay dài, gầy guộc, đầu ngón tay hơi có vết chai do cầm dao trổ và cọ vẽ lâu ngày. Nhưng đối với anh, đôi bàn tay ấy trắng trẻo một cách thuần khiết dưới ánh sáng mờ ảo của ngày mưa.

“Thời gian không phải là vấn đề,” Phó Kính Thần chậm rãi nói, tay anh xoay nhẹ chén trà sứ. “Tôi có đủ sự kiên nhẫn. Điều tôi cần là sự hoàn hảo. Bức tranh này là độc bản trên thế giới, cũng giống như người vẽ ra nó. Nếu cô làm hỏng, cô biết hậu quả chứ?”

Thẩm Diên cảm thấy sống lưng lạnh toát. Lời đe dọa của anh ta không mang theo sự hung dữ, nó nhẹ nhàng như một lời cảm thán về thời tiết, nhưng cô biết anh ta không nói đùa. Cô khẽ mím môi, đôi mắt kiên định nhìn lại anh: “Tôi chưa bao giờ làm hỏng một linh hồn nào nằm trên giấy cả, Phó tiên sinh.”

Phó Kính Thần khẽ cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đứng dậy, vóc dáng cao lớn che khuất cả chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại trong đình. Anh tiến lại gần cô, mùi gỗ đàn hương từ người anh tỏa ra, bao vây lấy hơi thở của cô. Khoảng cách quá gần khiến Thẩm Diên muốn lùi lại, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ.

“Rất tốt. Vậy từ hôm nay, cô sẽ ở lại đây. Mọi thứ cô cần để phục chế, quản gia sẽ chuẩn bị. Cô không cần đi đâu cả, cũng không cần lo lắng về thế giới bên ngoài. Ở Phó phủ, cô chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: Trả lại cho tôi những gì đã mất.”

Thẩm Diên sững sờ. Ở lại đây? Cô chỉ nghĩ mình đến đây nhận tranh rồi mang về phòng làm việc nhỏ của mình ở trấn. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Phó Kính Thần, cô hiểu rằng đây không phải là một lời đề nghị thương lượng. Đó là một mệnh lệnh. Sự chiếm hữu của người đàn ông này không bắt đầu bằng những xiềng xích thô thiển, mà nó bắt đầu bằng một bức họa cổ và một cơn mưa dầm không có dấu hiệu chấm dứt.

Ngoài hồ, những đóa sơn trà trắng bị gió mưa dập vùi, cánh hoa rơi rụng trên mặt nước, dập dềnh rồi chìm nghỉm. Thẩm Diên nhìn theo những cánh hoa ấy, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm bất an mãnh liệt. Cô giống như người thợ phục chế đang cố gắng vá lại một quá khứ xa xôi, nhưng lại không hề hay biết rằng, chính mình mới là người đang bước vào một bức tranh đã được sắp đặt sẵn, nơi người cầm cọ vẽ không ai khác ngoài Phó Kính Thần.

Mưa mỗi lúc một nặng hạt hơn, xóa nhòa lối về của cây cầu đá, nhốt cả không gian vào một màu xám xịt buồn bã. Chương đầu tiên của cuộc đời cô tại Phó phủ đã bắt đầu như thế, lặng lẽ và u trầm như một nét mực thủy mặc đậm đặc không thể tẩy xóa. Cô nhìn chiếc hộp dụng cụ của mình, rồi nhìn bức tranh rách nát trên bàn, thầm hiểu rằng từ giây phút này, tự do đã trở thành một khái niệm xa xỉ.