MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Điên Và Đóa HoaChương 10

Kẻ Điên Và Đóa Hoa

Chương 10

1,493 từ · ~8 phút đọc

Tiếng mưa dầm cuối mùa gõ nhịp đều đặn trên những mái ngói âm dương của Phó phủ, tạo nên một thứ âm thanh trì trệ, kéo dài như nỗi tuyệt vọng không có điểm dừng. Thẩm Diên đứng trước giá vẽ trong căn phòng hướng Đông, đôi bàn tay gầy guộc của cô đang cầm một chiếc nhíp bạc, cẩn thận gắp bỏ từng sợi tơ mục nát trên bức họa hoa sơn trà. Thế nhưng, ánh mắt cô không còn sự tập trung như những ngày đầu. Cô nhìn vào bức tranh, rồi lại nhìn qua ô cửa sổ hướng thẳng về phía tòa lầu chính của Phó Kính Thần.

Mười ngày trôi qua kể từ khi cô bước chân vào đây, thế giới ngoài kia đã trở thành một khái niệm mờ nhạt như một giấc chiêm bao xa xôi. Sau những nỗ lực tìm kiếm tín hiệu điện thoại hay nhờ vả gia nhân thất bại, Thẩm Diên bắt đầu cảm nhận được sự bao vây toàn diện của người đàn ông ấy. Sự bao vây này không thô bạo, nó được dệt bằng lụa thượng hạng, được tẩm hương trà nhài và được bao phủ bởi lớp sơn son thiếp vàng lộng lẫy của phủ đệ này.

"Thưa tiểu thư, bộ váy này là do Phó tiên sinh đích thân đặt may từ Tô Châu gửi về. Người dặn cô tối nay hãy mặc nó để cùng người thưởng trà," cô hầu gái Tiểu Liên bước vào, trên tay là một bộ sườn xám màu xanh ngọc nhạt, thêu tay những đóa sơn trà trắng li ti dọc theo tà áo.

Thẩm Diên nhìn bộ váy, môi khẽ run rẩy. Cô không hỏi tại sao anh ta biết số đo của mình, cũng không hỏi tại sao anh ta lại chọn đúng màu sắc mà cô từng yêu thích. Cô hiểu rằng mọi sự thắc mắc lúc này đều là thừa thãi. Anh ta không chỉ biết, mà anh ta còn đang từng bước thay thế mọi thứ thuộc về cá nhân cô bằng những món đồ mang dấu ấn của anh ta.

Cô mặc bộ váy, nhìn mình trong gương. Người phụ nữ trong gương có làn da trắng sứ, đôi mắt đượm buồn và bộ đồ xa xỉ, trông không còn giống một thợ phục chế nghèo khổ nhưng tự do ở tiệm tranh cũ nữa. Cô giống như một món đồ cổ vừa được phục chế xong, lộng lẫy, hoàn hảo nhưng đã được đóng dấu sở hữu bởi Phó gia.

Tối đó, Phó Kính Thần đợi cô ở gian phòng khách lớn. Anh ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung đen, đôi mắt thâm trầm quan sát cô từ khi cô bước qua ngưỡng cửa. Ánh nhìn ấy không còn là sự quan sát của một người chủ với một thợ làm thuê, nó là ánh nhìn của một kẻ chinh phục vừa thu phục được một vùng đất quý giá.

"Rất hợp với em," anh nói, giọng thấp và dịu dàng đến mức khiến người ta lầm tưởng đó là tình yêu. "Diên Diên, em có biết tại sao tôi lại đặt tên cho căn phòng này là hướng Đông không?"

Thẩm Diên không trả lời, cô ngồi xuống phía đối diện, cách anh một khoảng cách an toàn.

"Bởi vì hướng Đông là nơi mặt trời mọc, là nơi bắt đầu của mọi sự sống. Tôi muốn mỗi ngày em thức dậy, điều đầu tiên em thấy là sự bảo bọc của tôi, và điều cuối cùng em nhìn thấy trước khi ngủ cũng là sự hiện diện của tôi ở tòa lầu đối diện. Ở đây, em không cần lo lắng về nợ nần, không cần lo lắng về sự ồn ào của phố thị, cũng chẳng cần bận tâm đến việc phải làm hài lòng bất kỳ ai khác. Mọi nhu cầu của em, dù là nhỏ nhất, tôi đều đã sắp đặt xong."

"Và đổi lại, tôi không thể rời khỏi đây," Thẩm Diên nói, giọng cô khàn đặc.

Phó Kính Thần khẽ cười, anh đứng dậy, chậm rãi bước đến bên cô. Anh cúi xuống, bàn tay to lớn của anh bao trọn lấy bàn tay cô đang đặt trên mặt bàn đá. Sự ấm nóng từ lòng bàn tay anh truyền qua khiến Thẩm Diên muốn rụt lại, nhưng anh siết chặt hơn.

"Rời đi sao? Em còn lý do gì để rời đi?" Anh hỏi, giọng nói như một lời mê hoặc tàn nhẫn. "Tiệm tranh của cha em đã được trả hết nợ, hiện tại nó đang được một quỹ tín thác của tôi quản lý, em không còn gánh nặng nào cả. Người thân của em đã nhận được một khoản tiền chu cấp hậu hĩnh để họ sống an nhàn đến cuối đời, họ tin rằng em đang đi tu nghiệp ở một viện bảo tàng danh giá tại nước ngoài. Nếu em bước ra khỏi cánh cổng kia, em sẽ đối mặt với cái gì? Sự xa lạ, sự cô độc, và có lẽ là sự truy đuổi của những kẻ mà em chưa bao giờ thấy mặt."

Thẩm Diên bàng hoàng nhận ra sự thực khủng khiếp. Anh ta đã triệt tiêu mọi động cơ bỏ trốn của cô. Anh ta không chỉ giam giữ cơ thể cô, anh ta đã mua đứt "trách nhiệm" của cô với thế giới bên ngoài. Cô không còn lý do chính đáng nào để ra đi khi mọi người cô yêu quý đều đang sống tốt nhờ vào anh ta. Nếu cô bỏ chạy, cô sẽ trở thành kẻ bội bạc, kẻ phá hỏng sự bình yên mà họ đang có.

"Anh đã biến tôi thành một tù nhân tình nguyện," cô thốt lên, nước mắt lặng lẽ lăn xuống gối lụa.

"Không phải tù nhân," anh dùng ngón tay nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của mình. "Em là báu vật được niêm phong. Thẩm Diên, thế giới ngoài kia không xứng đáng có được em. Chỉ có trong 'chiếc lồng' này, em mới thực sự an toàn. Cô đừng cố gắng tìm kiếm lối thoát nữa, vì lối thoát duy nhất của em chính là đi sâu vào trái tim tôi."

Anh buông tay, bước lại gần cửa sổ, nhìn ra màn đêm xám xịt của Giang Nam. "Cánh cổng phủ từ tối nay sẽ không còn vệ sĩ canh gác gắt gao nữa. Tôi muốn em tự mình nhận ra rằng, dù cửa có mở, em cũng không còn nơi nào để đi, và cũng chẳng có ai ở ngoài kia chờ đợi em nữa."

Lời nói của Phó Kính Thần như một nhát dao cuối cùng cắt đứt mọi hy vọng leo lắt trong lòng Thẩm Diên. Cô đứng dậy, đôi chân run rẩy bước về phía ban công. Nhìn xuống sân phủ đệ rộng lớn, những chiếc đèn lồng treo cao tỏa ánh sáng đỏ quạch như những giọt máu. Cô nhìn thấy cổng chính đang mở rộng, nhưng ngoài kia chỉ là bóng tối mù mịt và tiếng gió rít qua những khe đá.

Đúng như anh nói, cô không còn lý do để đi, và cô cũng không thể đi. Mối liên kết duy nhất của cô với thế gian này là những người thân, nay đã bị anh dùng tiền bạc và quyền lực bọc kín trong một sự giả dối ngọt ngào. Cô bước chân vào phủ để cứu tiệm tranh, nhưng cuối cùng lại đánh mất chính bản thân mình trong một bản hợp đồng mà cái giá phải trả là cả thanh xuân và tự do.

Chiếc lồng nhung này quá đẹp, quá ấm áp, và cũng quá tàn nhẫn. Nó không có chấn song sắt, nó chỉ có sự cô lập tuyệt đối và một người đàn ông mang tên Phó Kính Thần – kẻ đã kiên nhẫn giăng lưới mười năm chỉ để chờ đợi giây phút này.

Thẩm Diên quay lại nhìn giá vẽ trong phòng mình. Bức họa hoa sơn trà rách nát kia giờ đây trông giống hệt cô. Nó đang được vá lại bằng những sợi tơ quý giá nhất, nhưng nó sẽ mãi mãi không bao giờ có thể quay lại là bức họa tự do như thuở ban đầu. Cô ngồi sụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo, ôm lấy đầu gối, trong khi ở tòa lầu đối diện, bóng dáng Phó Kính Thần vẫn đứng đó, lặng lẽ và quyền uy, thưởng thức thành quả của một cuộc đi săn hoàn mỹ.

Kết thúc mười chương đầu, Thẩm Diên không còn là cô thợ phục chế với tâm hồn thanh cao và tự tại nữa. Cô đã chính thức trở thành "Cành Sơn Trà" bị cầm tù trong phủ đệ họ Phó, bắt đầu một cuộc đời mới nơi ranh giới giữa sự nuông chiều và sự hủy hoại chỉ mỏng manh như một sợi tơ tằm.