MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Điên Và Đóa HoaChương 9

Kẻ Điên Và Đóa Hoa

Chương 9

1,493 từ · ~8 phút đọc

Cơn sốt đi qua để lại trong cơ thể Thẩm Diên một sự rã rời tê dại, nhưng tâm trí cô lại tỉnh táo một cách lạ thường. Sau trận ốm, Phó Kính Thần dường như nới lỏng sự kiểm soát thể xác, anh cho phép cô đi lại trong khuôn viên căn phòng hướng Đông và khoảng sân nhỏ trước cửa, nhưng bù lại, một bức tường vô hình khác đã được dựng lên, cao hơn và kiên cố hơn bất kỳ hàng rào điện nào.

Sáng hôm đó, sau khi dùng xong bát cháo yến được nêm nếm kỹ lưỡng, Thẩm Diên tìm thấy chiếc điện thoại di động của mình đặt ngay ngắn trên bàn trang điểm. Nó đã được sạc đầy pin, màn hình sáng trưng, nhưng khi cô cầm lên với ý định gọi điện về cho người chú ở tiệm tranh, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy cô. Ở góc trên cùng bên phải của màn hình, cột sóng điện thoại chỉ là một vệt xám xịt kèm theo dòng chữ "Không có tín hiệu".

Cô đi khắp căn phòng, từ ban công nhìn về phía tòa lầu chính cho đến góc tối nhất của phòng tắm, nhưng chiếc điện thoại vẫn im lìm như một cục gạch vô dụng. Ban đầu, Thẩm Diên tự trấn an mình rằng có lẽ do kiến trúc tường đá của Phó phủ quá dày, hoặc sương mù vùng Giang Nam làm nhiễu sóng. Cô bước ra ngoài hành lang, tiến về phía cổng ngách, hy vọng chỉ cần rời xa trung tâm phủ đệ một chút là có thể kết nối được với thế giới. Thế nhưng, dù cô có đứng ở vị trí nào, chiếc điện thoại vẫn tuyệt nhiên không có một vạch sóng nào hiện lên.

"Đừng phí công vô ích, Thẩm tiểu thư."

Giọng nói của quản gia Lâm vang lên từ phía sau một lùm cây tùng. Ông ta đang cầm một chiếc kéo tỉa cành, gương mặt vẫn giữ vẻ cung kính đến mức giả tạo.

"Ở đây sóng yếu vậy sao, quản gia Lâm? Tôi cần gọi điện về tiệm tranh, đã mấy ngày rồi tôi không liên lạc được với ai," Thẩm Diên nói, giọng cô có chút run rẩy vì lo âu.

Quản gia Lâm thong thả tỉa một nhánh lá khô, không ngẩng đầu lên: "Phó phủ nằm trên long mạch của trấn, địa thế đặc thù nên sóng viễn thông rất khó xâm nhập. Hơn nữa, tiên sinh vốn thích sự tĩnh lặng, người đã cho lắp đặt một hệ thống phá sóng bảo mật để tránh những tín hiệu gây nhiễu cho các thiết bị giám định cổ vật trong phủ. Nếu tiểu thư muốn gửi tin tức, có thể viết thư tay, tôi sẽ sai người gửi đi."

Thẩm Diên siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Viết thư tay? Giữa kỷ nguyên số này, việc ép một người phải liên lạc bằng thư tay chẳng khác nào việc cắt đứt lưỡi của họ. Cô biết rõ, lá thư của cô trước khi ra khỏi cánh cổng đồng kia chắc chắn sẽ phải kinh qua đôi mắt của Phó Kính Thần. Mọi tâm tư, mọi lời kêu cứu hay than thở của cô sẽ đều bị anh ta kiểm duyệt.

Cô không bỏ cuộc. Trong những ngày sau đó, Thẩm Diên bắt đầu tìm cách tiếp cận những người làm trong phủ. Cô cố gắng bắt chuyện với cô hầu gái mang trà, hỏi mượn điện thoại hoặc nhờ họ nhắn một cái tin đơn giản ra ngoài. Nhưng phản ứng của tất cả mọi người đều giống nhau đến đáng sợ. Họ chỉ cúi đầu, im lặng, hoặc nhìn cô bằng ánh mắt thương hại rồi vội vã rời đi. Họ giống như những cỗ máy đã được lập trình để không nghe, không thấy và không nói chuyện với cô về bất cứ thứ gì ngoài công việc.

Đỉnh điểm của sự tuyệt vọng là khi Thẩm Diên lẻn vào phòng làm việc nhỏ phía dưới lầu, nơi có một chiếc điện thoại bàn kiểu cũ. Cô nhấc máy lên, hy vọng nghe thấy tiếng tút tút quen thuộc. Nhưng đáp lại cô chỉ là một khoảng không lặng ngắt. Dây điện đã bị cắt, hoặc đơn giản là nó chỉ là một món đồ trang trí vô hồn.

Tối hôm đó, Phó Kính Thần xuất hiện tại phòng cô. Anh mang theo một hộp bánh hoa quế còn nóng hổi. Thấy cô ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, chiếc điện thoại di động bị ném vứt lăn lóc trên sàn gỗ, anh khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy sự thấu hiểu nhưng cũng đầy tàn nhẫn.

"Em có vẻ không vui, Diên Diên? Đồ ăn không ngon sao, hay là hoa sơn trà trong bình đã héo?"

Thẩm Diên ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cô vằn lên những tia máu vì uất ức. "Anh đã cắt đứt mọi liên lạc của tôi. Tại sao? Anh đã có bản hợp đồng mười năm, anh đã có con người tôi ở đây, tại sao còn phải cô lập tôi như một hòn đảo hoang?"

Phó Kính Thần tiến lại gần, anh nhặt chiếc điện thoại lên, ngắm nhìn nó như nhìn một món rác rưởi của thế minh hiện đại rồi đặt lại lên bàn. "Thế giới ngoài kia quá ồn ào, Thẩm Diên. Những cuộc điện thoại, những tin nhắn vô thưởng vô phạt chỉ làm vẩn đục tâm hồn của một nghệ sĩ. Tôi muốn em toàn tâm toàn ý với bức họa hoa sơn trà, và quan trọng hơn, tôi muốn em toàn tâm toàn ý với tôi. Những người bạn đó, những người thân đó... họ có thể mang lại cho em điều gì ngoài sự phiền nhiễu?"

"Họ là cuộc sống của tôi!" Thẩm Diên hét lên.

"Không," Phó Kính Thần đột ngột áp sát, anh giữ lấy hai vai cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Tôi mới là cuộc sống của em. Từ giây phút em ký vào bản hợp đồng đó, mọi mối quan hệ cũ của em đều đã chấm dứt. Em không cần liên lạc với ai cả, vì tất cả những gì em cần, tôi đều có thể cung cấp cho em gấp mười lần họ."

Anh lấy ra từ túi áo một vài tấm ảnh. Đó là hình ảnh tiệm tranh của cha cô đã được sửa sang lại lộng lẫy, người chú họ của cô đang vui vẻ ngồi uống trà, mọi thứ đều bình yên đến lạ lùng.

"Nhìn đi, họ vẫn sống tốt mà không cần có em. Sự biến mất của em đối với họ chỉ là một chuyến đi làm xa dài ngày. Tôi đã lo liệu mọi lý do thỏa đáng. Không ai tìm em cả, Thẩm Diên. Thế giới đã quên em rồi, chỉ có tôi là còn giữ em lại trong tim."

Thẩm Diên nhìn những bức ảnh, cảm thấy một nỗi đau thắt lại nơi lồng ngực. Sự cô lập này không phải là một hành động bộc phát, nó là một kế hoạch tỉ mỉ để xóa sổ tồn tại của cô trong tâm trí người khác, và xóa sổ thế giới trong tâm trí cô. Anh ta đang biến cô thành một kẻ mất dấu, một linh hồn lang thang trong chính phủ đệ này mà không có bất kỳ điểm tựa nào khác ngoài anh ta.

Mọi liên lạc bị cắt đứt một cách "tự nhiên" đến mức cô không thể tìm ra kẽ hở để phản kháng. Anh ta không dùng vũ lực để bắt cô im lặng, anh ta chỉ đơn giản là rút phích cắm của thực tại.

"Anh là một con quỷ," Thẩm Diên thì thầm, nước mắt không còn có thể rơi được nữa.

Phó Kính Thần không giận, anh chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán cô, hơi lạnh từ đôi môi anh khiến cô rùng mình. "Tôi là người duy nhất thực sự sở hữu em, Diên Diên. Hãy quen với việc chỉ nghe thấy tiếng tôi, chỉ nhìn thấy bóng tôi. Đó là cách duy nhất để em được yên bình."

Đêm đó, Thẩm Diên nằm dài trên giường, nhìn trần nhà cao vút với những họa tiết mây vờn. Cô cảm thấy mình như một con tàu bị đứt neo, trôi dạt vào một vùng biển không tên, nơi không có ánh đèn hải đăng, không có tín hiệu radio, chỉ có màn sương mù dày đặc mang tên Phó Kính Thần đang từ từ nuốt chửng lấy cô. Sự cô đơn tuyệt đối bắt đầu gặm nhấm ý chí của cô, khiến cô tự hỏi rằng, nếu một ngày cô biến mất thật sự, liệu có ai ngoài người đàn ông điên cuồng ở tòa lầu đối diện kia biết rằng cô từng tồn tại?

Mất dấu thế giới, cũng chính là lúc cô bắt đầu mất dấu chính mình.