Trận mưa dầm ở Giang Nam vẫn chưa có dấu hiệu dứt hẳn, nó chỉ chuyển từ những cơn xối xả sang một làn sương mù ẩm ướt, thấm đẫm vào từng thớ gỗ, từng lớp gạch men trong Phó phủ. Thẩm Diên vốn sinh ra ở vùng sông nước, nhưng cái không khí u trầm và áp lực tinh thần nặng nề tại nơi này đã dần bào mòn sức đề kháng của cô. Sau đêm đi lạc vào vườn sơn trà bị điện giật tê dại đầu ngón tay, cộng với hơi lạnh từ đá xanh thấm vào phổi, cơ thể cô cuối cùng cũng đổ sụp.
Sáng sớm hôm đó, Thẩm Diên không thể ngồi dậy để bắt đầu công việc phục chế như thường lệ. Đầu cô nặng trịch như bị đá đè, cổ họng nóng rát và từng khớp xương đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Cô nằm trên chiếc giường gỗ chạm trổ, hơi thở đứt quãng, gương mặt vốn dĩ trắng trẻo giờ đây đỏ bừng vì cơn sốt cao đang thiêu đốt.
Trong cơn mê sảng, Thẩm Diên cảm thấy mình như đang chìm dưới đáy hồ sen của Phó phủ. Nước hồ lạnh lẽo và đặc quánh như mực thủy mặc, quấn chặt lấy chân tay cô, kéo cô xuống sâu hơn. Cô muốn gọi cha, muốn kêu cứu, nhưng âm thanh phát ra chỉ là những tiếng rên rỉ yếu ớt không rõ lời. Đúng lúc cô cảm thấy mình sắp nghẹt thở, một hơi lạnh khác – thanh khiết và mang theo mùi đàn hương quen thuộc – ập đến, bao phủ lấy trán cô.
Phó Kính Thần đang ngồi bên mép giường. Anh không cho bất kỳ người hầu nào chạm vào cô sau khi nghe báo cáo rằng cô bị bệnh. Anh tự tay vắt chiếc khăn lụa thấm nước đá, chậm rãi đặt lên vầng trán nóng hổi của Thẩm Diên. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ điềm tĩnh, lịch lãm thường ngày, mà thay vào đó là một sự hỗn loạn của những cảm xúc cực đoan.
"Diên Diên... em không được phép ốm," anh thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy vẻ cưỡng ép. "Em là của tôi, ngay cả hơi thở và sức khỏe của em cũng phải nằm trong sự kiểm soát của tôi."
Thẩm Diên hé mở đôi mắt nhòe lệ vì sốt, cô thấy gương mặt anh nhòa đi dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Trong cơn mê muội, cô tưởng anh là một vị thần đến cứu rỗi, nhưng khi nhìn rõ sự si mê điên cuồng trong đôi mắt ấy, cô lại thấy sợ hãi. Đôi mắt Phó Kính Thần đỏ rực những tia máu, anh nhìn cô không giống như nhìn một người bệnh cần được thương xót, mà giống như nhìn một món đồ sứ quý giá vừa xuất hiện một vết nứt, khiến anh vừa đau đớn vừa muốn đập nát nó để không ai khác có thể nhìn thấy sự khiếm khuyết này.
Anh đưa bàn tay to lớn, lạnh lẽo của mình vuốt ve gò má nóng bừng của cô. Ngón tay anh di chuyển từ trán xuống sống mũi, rồi dừng lại trên làn môi khô khốc vì mất nước. Anh dùng ngón cái khẽ miết lên môi cô, một hành động vừa dịu dàng vừa mang tính chiếm đoạt rõ rệt.
"Tại sao em lại muốn chạy trốn? Tại sao lại muốn rời xa sự bảo bọc của tôi?" Anh nói, như đang độc thoại với chính mình hơn là hỏi cô. "Ngoài kia chỉ có mưa lạnh và nợ nần. Chỉ có ở đây, trong căn phòng hướng Đông này, em mới được sống như một đóa hoa thực thụ. Nếu em cứ tiếp tục làm loạn để bản thân bị bệnh thế này, tôi sẽ phải dùng biện pháp khác để giữ em lại."
Thẩm Diên run lên một hồi, cô cố gắng đẩy bàn tay anh ra nhưng sức lực của một người đang sốt gần 40 độ chỉ giống như một cái chạm nhẹ. "Đau... tôi đau lắm... cho tôi về nhà..." cô thốt lên trong vô thức.
Cụm từ "về nhà" dường như là một ngòi nổ đối với Phó Kính Thần. Ánh mắt anh đột ngột trở nên sắc lạnh, bàn tay đang vuốt ve gò má cô chợt khựng lại rồi siết nhẹ lấy cằm cô, ép cô phải đối diện với sự điên cuồng trong đồng tử của anh.
"Nhà của em ở đây. Tiệm tranh đó đã không còn là nhà của em nữa. Đừng bao giờ nhắc đến nơi đó trước mặt tôi một lần nào nữa," anh gằn giọng, hơi thở nóng hổi của anh phả vào mặt cô, đối lập với bàn tay lạnh như băng.
Thế nhưng, ngay sau cơn giận bột phát, anh lại lập tức dịu giọng. Anh bế cô dậy, để đầu cô tựa vào lồng ngực mình, rồi tự tay múc từng thìa thuốc đắng nghét bón cho cô. Khi thuốc tràn ra ngoài khóe môi, anh tỉ mỉ dùng khăn tay thấm đi, cử chỉ nâng niu đến mức đáng sợ. Sự chăm sóc của anh không giống như tình thân, cũng chẳng giống tình yêu bình thường, nó là một loại trách nhiệm của một kẻ sở hữu đối với vật báu. Anh muốn cô khỏe lại, không phải vì anh thương cô đau, mà vì anh không chịu nổi việc "tài sản" của mình bị hao mòn.
Cả đêm đó, Phó Kính Thần không hề rời đi. Anh ngồi bên giường, bàn tay luôn nắm chặt lấy tay cô. Đôi khi anh cúi xuống, áp trán mình vào trán cô để cảm nhận nhiệt độ, đôi khi anh lại lặng lẽ nhìn cô ngủ với một nụ cười kỳ quái trên môi. Đối với anh, lúc Thẩm Diên ốm yếu, nằm im lìm và hoàn toàn phụ thuộc vào anh như thế này, chính là lúc cô "ngoan" nhất, là lúc cô hoàn toàn thuộc về anh mà không có bất kỳ sự phản kháng nào.
Gần về sáng, cơn sốt bắt đầu hạ. Thẩm Diên toát mồ hôi, hơi thở dần ổn định trở lại. Trong khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, cô thấy Phó Kính Thần đang hôn lên những ngón tay của mình – từng ngón một, với một sự sùng bái điên rại.
"Sẽ sớm thôi, Diên Diên... em sẽ hiểu rằng trên đời này, chỉ có tôi mới là người duy nhất thực sự yêu thương em theo cách này," anh thì thầm vào lòng bàn tay cô.
Thẩm Diên nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống gối. Cơn sốt có thể qua đi, nhưng nỗi sợ hãi về sự chăm sóc đặc quánh và điên cuồng của người đàn ông này thì bắt đầu kết tảng trong lòng cô. Cô nhận ra rằng, bệnh tật không phải là thứ đáng sợ nhất ở Phó phủ, mà thứ đáng sợ nhất chính là việc anh ta sẽ không bao giờ để cô có lấy một giây phút được tự do, ngay cả trong ý nghĩ hay trong những lúc yếu lòng nhất.
Ánh sáng bình minh nhợt nhạt hắt vào phòng, soi rõ bóng dáng người đàn ông đang canh chừng bên giường bệnh, một vị thần hộ mệnh đồng thời là một kẻ cai ngục vĩ đại.
Mối liên kết giữa họ sau trận ốm này không còn chỉ là bản hợp đồng lạnh lẽo, mà đã nhuốm màu sắc của một sự phụ thuộc sinh lý và tâm lý đầy độc hại mà Phó Kính Thần đã dày công sắp đặt.