MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Điên Và Đóa HoaChương 7

Kẻ Điên Và Đóa Hoa

Chương 7

1,367 từ · ~7 phút đọc

Những ngày sau bữa tối kinh khủng ấy, Thẩm Diên sống như một bóng ma trong căn phòng hướng Đông. Cô tuân thủ mọi quy tắc về tư thế ngồi, cách cầm cọ và cả cách dùng trà mà Phó Kính Thần đã áp đặt, nhưng sâu trong đôi mắt cô, ngọn lửa của sự phản kháng vẫn âm ỉ cháy. Sự ngột ngạt của sự giám sát tuyệt đối khiến cô cảm thấy phổi mình như bị lấp đầy bởi bụi mốc của những bức tranh cổ. Vào một buổi chiều khi sương mù Giang Nam buông xuống sớm hơn thường lệ, nhân lúc quản gia Lâm bận tiếp đón một vị khách quý và lính canh ở dãy hành lang phía Tây đang đổi ca, Thẩm Diên đã lách mình qua một cánh cửa ngách nhỏ mà cô tình cờ phát hiện sau tấm rèm lụa ở phòng khách phụ.

Cô không biết mình đang đi đâu, chỉ biết rằng mình cần thoát khỏi mùi trầm hương quẩn quanh và những ánh mắt luôn dõi theo từ phía tòa lầu chính. Thẩm Diên đi xuyên qua một mê cung những dãy hành lang dài hun hút, nơi rêu phong bám xanh rì trên những chân cột đá. Càng đi sâu vào hậu viện, không khí càng trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt hơn. Sau khi bước qua một cổng vòm bằng đá bị dây leo bao phủ, một khung cảnh kỳ lạ hiện ra trước mắt cô, khiến nhịp tim cô đột ngột tăng nhanh.

Đó là một khu vườn rộng lớn, nhưng nó không giống với bất kỳ khu vườn nào trong phủ đệ này. Giữa không gian u tối của hậu viện, hàng trăm gốc hoa sơn trà trắng đang đua nhau nở rộ. Những cánh hoa trắng muốt, tinh khôi như tuyết đầu mùa, rung rinh trong gió nhẹ. Đây là loài hoa mà Thẩm Diên yêu nhất, loài hoa gắn liền với tên của cô – Diên trong từ chỉ sự thanh tao và bền bỉ của hoa cỏ. Thuở nhỏ, cha cô thường trồng một chậu sơn trà trắng nhỏ trước hiên tiệm tranh, nói rằng tâm hồn cô cũng thuần khiết như loài hoa này.

Thẩm Diên hít một hơi thật sâu, mùi hương thanh nhã của sơn trà khiến cô tạm thời quên đi nỗi sợ hãi. Cô bước tới, định đưa tay chạm vào một đóa hoa đang rủ xuống gần lối đi nhất. Thế nhưng, khi ngón tay cô chỉ còn cách cánh hoa vài milimet, một tiếng "tạch" khô khốc vang lên cùng một luồng điện nhẹ khiến đầu ngón tay cô tê dại. Cô giật mình lùi lại, lúc này mới nhìn kỹ hơn vào không gian xung quanh.

Bao quanh toàn bộ vườn hoa sơn trà không phải là những hàng rào gỗ thông thường, mà là một hệ thống tường rào bằng lưới thép mảnh như sợi tóc, được giấu khéo léo sau những bụi cây bụi. Trên đỉnh hàng rào là những sợi dây kim loại mảnh dẻ nhưng rung lên những tia điện tử xanh nhạt trong bóng tối nhập nhoạng. Một hệ thống tường rào điện hiện đại và kiên cố được dựng lên giữa một phủ đệ cổ kính, chỉ để bảo vệ những đóa hoa.

"Đừng chạm vào, chúng có độc đấy."

Giọng nói của Phó Kính Thần vang lên ngay sau lưng khiến Thẩm Diên giật nảy mình. Cô quay lại, thấy anh đang đứng dưới bóng của một cây tùng cổ thụ, chiếc áo khoác đen dài khiến anh gần như hòa làm một với bóng đêm. Anh bước tới, ánh nhìn không đặt lên người cô mà đặt lên những đóa hoa trắng đang bị giam cầm sau lớp lưới điện.

"Loài hoa này đẹp, nhưng rất dễ bị tổn thương bởi những tác động bên ngoài," anh nói, giọng điệu mang theo một sự si mê đến kỳ quặc. "Chỉ cần một con sâu nhỏ, một trận gió quá mạnh, hay thậm chí là hơi người không thuần khiết, chúng sẽ héo úa ngay lập tức. Vì vậy, tôi phải cách ly chúng với thế giới."

Thẩm Diên nhìn vào đôi mắt anh, thấy trong đó một sự điên cuồng được che đậy dưới lớp vỏ điềm tĩnh. "Anh nhốt cả hoa sao? Phó Kính Thần, đây không phải là bảo vệ, đây là sự giam cầm. Hoa sinh ra là để đón gió trời, để ong bướm tìm đến, chứ không phải để héo mòn sau lớp tường điện này."

Phó Kính Thần tiến lại gần cô thêm một bước, đôi mắt anh chuyển từ hoa sang gương mặt đang tái nhợt của cô. "Ong bướm sẽ làm nát cánh hoa. Gió trời sẽ mang theo bụi bẩn. Thẩm Diên, cô có biết tại sao tôi lại trồng nhiều sơn trà trắng ở đây không? Vì chúng chính là cô. Cô thanh cao, tinh khiết và quý giá như những đóa hoa này. Và giống như khu vườn này, tôi sẽ không cho phép bất cứ ai, bất cứ thứ gì chạm vào cô. Tường rào điện này không phải để nhốt hoa, mà là để ngăn cản những kẻ không xứng đáng có ý định hái chúng đi."

Thẩm Diên cảm thấy một nỗi rùng mình chạy dọc sống lưng. Cô nhìn vườn hoa lộng lẫy nhưng chết chóc, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Cô hiểu rằng khu vườn này chính là hiện thân cho cách mà anh đối xử với cô. Anh muốn cô tỏa hương, muốn cô rực rỡ, nhưng chỉ được phép nằm trong sự kiểm soát tuyệt đối của anh, được bao bọc bởi những "hàng rào" mà chỉ cần cô chạm vào là sẽ bị tổn thương.

"Tôi không phải là hoa, tôi là con người!" cô hét lên, giọng run rẩy.

Phó Kính Thần vươn tay ra, lần này anh không chạm vào cô mà chỉ vuốt nhẹ lên lớp lưới điện bằng một chiếc găng tay da chuyên dụng. Tiếng điện xèo xèo vang lên trong không gian tĩnh lặng. "Trong mắt tôi, cô còn quý hơn cả vạn đóa sơn trà này. Thẩm Diên, hôm nay cô đã phạm vào vùng cấm. Hậu viện này không phải là nơi cô có thể tùy ý dạo chơi. Sự tò mò sẽ chỉ mang lại cho cô nỗi đau mà thôi."

Anh đột ngột nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đi ra khỏi khu vườn. Sức mạnh của anh khiến cô không thể chống cự. Khi bước qua cổng vòm đá, anh dừng lại, cúi sát vào mặt cô, hơi thở mang theo mùi trà đắng nồng đậm.

"Nếu cô thích sơn trà, tôi sẽ sai người mang vào phòng cô mỗi ngày một bình. Nhưng đừng bao giờ tìm cách bước vào đây một mình nữa. Những sợi dây điện đó không biết thương hoa tiếc ngọc như tôi đâu."

Thẩm Diên bị anh áp giải trở về căn phòng hướng Đông. Khi cánh cửa gỗ đóng lại, cô nhìn thấy qua khe cửa bóng dáng Phó Kính Thần vẫn đứng đó một hồi lâu như một vị thần hộ vệ đáng sợ của khu vườn cấm. Đêm đó, trong căn phòng của mình, Thẩm Diên nhìn vào đóa sơn trà trắng mà người hầu vừa mang tới theo lệnh của anh. Đóa hoa hoàn hảo không một tì vết, nhưng cô cảm thấy như mình đang nhìn thấy chính mình trong chiếc bình sứ kia – được cắm trong nước sạch, được đặt ở nơi đẹp nhất, nhưng rễ đã bị cắt đứt và định mệnh là phải tàn héo trong sự cô độc lộng lẫy này.

Cô chợt nhận ra, sự chiếm hữu của Phó Kính Thần đã đạt đến một cảnh giới mà ở đó, ngay cả vẻ đẹp của thiên nhiên cũng phải phục tùng theo ý muốn của anh. Vùng cấm hậu viện không chỉ là một vườn hoa, nó là một lời nhắc nhở rằng mọi ngóc ngách trong Phó phủ này đều là một chiếc bẫy, và cô chính là đóa hoa duy nhất mà anh nhất quyết phải nhốt lại sau lớp tường rào mang tên "tình yêu".