MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Điên Và Đóa HoaChương 6

Kẻ Điên Và Đóa Hoa

Chương 6

1,211 từ · ~7 phút đọc

Sau khi bản hợp đồng mười năm được ký kết, bầu không khí trong Phó phủ đối với Thẩm Diên đã hoàn toàn thay đổi. Nếu như những ngày đầu còn có chút khách sáo của chủ và khách, thì giờ đây, sự chiếm hữu của Phó Kính Thần đã tràn ra khỏi những bức tường của căn phòng hướng Đông, xâm nhập vào từng hành vi nhỏ nhất trong đời sống sinh hoạt của cô. Đỉnh điểm của sự kiểm soát ấy chính là bữa tối đầu tiên sau khi cô chính thức trở thành "tài sản" của anh.

Phòng ăn của Phó phủ là một không gian rộng lớn, trang nghiêm với bộ bàn ghế bằng gỗ trắc đỏ bóng loáng, phía trên treo một chiếc đèn chùm bằng pha lê mang hơi hướng cổ điển Pháp. Trên mặt bàn dài dằng dặc, thức ăn được bày biện vô cùng tinh mỹ nhưng chỉ có hai bộ bát đũa đặt đối diện nhau ở một đầu bàn. Thẩm Diên ngồi xuống, cảm giác mệt mỏi và uất ức sau biến cố ở tiệm tranh khiến cô chỉ muốn nhanh chóng kết thúc bữa ăn để trở về phòng. Cô cầm đũa lên, định gắp một miếng măng xào thì một tiếng động khô khốc vang lên.

Phó Kính Thần đặt đôi đũa ngà voi của anh xuống chiếc giá đỡ bằng ngọc, ánh mắt thâm trầm quét qua đôi bàn tay cô. "Thẩm Diên, cầm đũa lại đi."

Thẩm Diên khựng lại, cô nhìn anh với vẻ khó hiểu: "Tôi cầm như thế này từ nhỏ đến lớn rồi. Có vấn đề gì sao?"

Phó Kính Thần không trả lời ngay, anh đứng dậy, chậm rãi bước vòng qua phía sau lưng cô. Sự hiện diện của anh giống như một đám mây đen bao phủ lấy bờ vai mảnh khảnh của Thẩm Diên. Anh cúi xuống, luồn đôi tay lành lạnh của mình qua nách cô, bao trọn lấy đôi bàn tay đang cầm đũa. Hơi thở của anh phả bên tai cô, không mang theo chút ấm áp nào mà chỉ có mùi trầm hương lạnh lẽo.

"Cách cầm đũa của cô quá thấp, ngón tay lại quá khít. Ở Phó gia, tư thế này được coi là thiếu giáo dưỡng và vội vã. Cô không còn là một người thợ nghèo nàn trong tiệm tranh đổ nát đó nữa. Cô là người của tôi, mọi cử chỉ của cô phải đạt đến sự hoàn mỹ mà tôi mong muốn," anh thầm thì, đồng thời dùng những ngón tay dài của mình bẻ lại tư thế ngón trỏ và ngón giữa của cô trên thân đũa.

Thẩm Diên cảm thấy một sự nhục nhã dâng lên. Cô cố gắng rút tay lại nhưng anh siết chặt hơn, ép cô phải cầm đôi đũa theo cách mà anh muốn. "Phó tiên sinh, anh không thấy mình quá đáng sao? Ngay cả cách ăn uống anh cũng muốn quản?"

Phó Kính Thần phớt lờ lời phản kháng của cô. Anh dời tay lên vai cô, ấn nhẹ để chỉnh lại tư thế ngồi. "Lưng phải thẳng, nhưng không được gồng cứng. Cằm hơi hạ xuống một chút. Một người nghệ sĩ phục chế những giá trị vĩnh cửu không thể có một tư thế ngồi tùy tiện như vậy. Thẩm Diên, tôi không chỉ muốn cô phục chế tranh, tôi muốn phục chế chính con người cô. Cô giống như một viên ngọc thô đầy bụi bặm, và tôi sẽ là người mài giũa cô thành hình dáng lý tưởng nhất."

Anh trở về vị trí của mình, ra hiệu cho cô bắt đầu lại. Thẩm Diên nhìn bát cơm trắng trước mặt, cảm thấy nó giống như một gánh nặng ngàn cân. Cô cố gắng cầm đũa theo cách anh vừa "dạy", nhưng vì không quen nên những ngón tay trở nên cứng đờ, vụng về. Khi cô định gắp một miếng cá, miếng cá rơi xuống mặt bàn đá.

Không gian bỗng chốc rơi vào sự im lặng đến đáng sợ. Các gia nhân đứng xung quanh đều cúi đầu, không ai dám thở mạnh. Phó Kính Thần không giận dữ, anh chỉ lặng lẽ nhìn miếng cá rơi trên bàn, rồi nhìn vào đôi mắt đang chứa chan nước mắt của cô.

"Làm lại," anh nói, giọng điệu không cho phép thương lượng.

Bữa tối hôm đó kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ. Thẩm Diên bị bắt phải lặp đi lặp lại những động tác gắp thức ăn, đặt bát, uống trà cho đến khi mọi hành vi của cô đều trở nên chuẩn xác như một cỗ máy. Cô cảm nhận được dụng ý của anh ta. Anh ta không phải đang dạy cô quy tắc thượng lưu, anh ta đang bẻ gãy ý chí của cô. Bằng cách can thiệp vào những bản năng cơ bản nhất như ăn uống, anh ta đang dần dần thay thế cái tôi của cô bằng những quy tắc của anh ta.

"Tại sao anh lại ám ảnh với sự hoàn hảo đến vậy?" Thẩm Diên hỏi khi bữa ăn gần kết thúc, giọng cô khàn đi vì kiệt sức.

Phó Kính Thần nhấp một ngụm trà nhài, ánh mắt anh nhìn cô tràn đầy sự chiếm hữu cực đoan. "Bởi vì những thứ quý giá nhất trên đời này đều phải được đặt trong một khuôn khổ hoàn hảo để không bị hư hao. Tôi đã đợi rất nhiều năm để tìm thấy một linh hồn tương xứng với bức họa hoa sơn trà kia. Tôi sẽ không để bất kỳ một vết xước hay một thói quen xấu xí nào của thế giới tầm thường ngoài kia làm vẩn đục cô."

Anh đứng dậy, tiến lại gần và dùng khăn tay lụa nhẹ nhàng lau đi vệt nước xốt dính bên khóe môi cô. Hành động ấy dịu dàng đến mức khiến người ta lầm tưởng là sự yêu chiều, nhưng Thẩm Diên chỉ thấy rùng mình.

"Tối nay hãy nghỉ ngơi sớm. Sáng mai, tôi muốn thấy cô ngồi trước giá vẽ với tư thế mà tôi đã dạy. Thẩm Diên, đừng cố gắng chống lại tôi, vì mọi sự phản kháng của cô chỉ làm tôi muốn nhào nặn cô mạnh mẽ hơn mà thôi."

Phó Kính Thần rời đi, để lại Thẩm Diên ngồi thẫn thờ giữa phòng ăn mênh mông. Cô nhìn đôi bàn tay mình, chúng vẫn còn hằn lên những vết đỏ do anh siết chặt lúc nãy. Cô nhận ra rằng bản hợp đồng mười năm kia chỉ là khởi đầu. Phó Kính Thần không muốn một thợ phục chế, anh ta muốn một con búp bê bằng sứ có linh hồn, một hình mẫu lý tưởng mà anh ta có thể toàn quyền nhào nặn và ngắm nhìn mỗi ngày trong "chiếc lồng" hướng Đông này.

Mưa dầm bên ngoài vẫn chưa dứt, tiếng nước chảy từ máng xối xuống sân đình nghe như tiếng thở dài của những kiếp người từng bị giam cầm trong phủ đệ này. Thẩm Diên đứng dậy, đôi chân run rẩy bước về phòng. Cô biết, kể từ tối nay, ngay cả cách cô thở, cách cô đi đứng cũng sẽ không còn thuộc về chính mình nữa.