MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Điên Và Đóa HoaChương 5

Kẻ Điên Và Đóa Hoa

Chương 5

1,578 từ · ~8 phút đọc

Những ngày tiếp theo tại Phó phủ đối với Thẩm Diên là một chuỗi những giờ phút đối diện với mặt giấy xuyến chỉ lặng câm. Cô cố gắng vùi đầu vào việc bóc tách những lớp biểu bì mục nát của bức họa hoa sơn trà để quên đi cảm giác bị giám sát. Thế nhưng, sự bình yên giả tạo ấy đã vỡ tan vào một buổi chiều muộn, khi quản gia Lâm bước vào phòng với một lá thư tay cùng chiếc điện thoại bàn đang ở trạng thái kết nối.

"Thẩm tiểu thư, có người ở tiệm tranh cũ của cha cô gọi đến. Có vẻ là một chuyện hệ trọng," quản gia Lâm nói, đôi mắt ông vẫn giữ vẻ thâm trầm khó đoán.

Thẩm Diên vội vàng cầm lấy ống nghe. Đầu dây bên kia là tiếng ồn ào của sự đổ vỡ, tiếng la hét và giọng nói hốt hoảng của ông chú họ đang trông coi tiệm tranh giúp cô. Họ nói rằng những kẻ đòi nợ thuê đã ập đến, chúng trưng ra những giấy tờ vay nợ có chữ ký của cha cô từ nhiều năm trước – những khoản nợ mà cô chưa từng nghe nói tới. Chúng đập phá những giá tranh, đe dọa sẽ đốt trụi hiệu sách nếu không có đủ số tiền khổng lồ trong vòng hai mươi tư giờ.

"Tiểu Diên, chú xin lỗi, nhưng chúng đông quá, chúng nói nếu không trả tiền thì hiệu tranh này sẽ bị san phẳng..." Giọng nói của người chú đứt quãng rồi chìm vào tiếng đổ vỡ của gốm sứ.

Thẩm Diên cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Hiệu tranh đó là di vật duy nhất của cha cô, là hơi ấm cuối cùng của gia đình mà cô còn giữ được. Cô buông ống nghe, cả người run rẩy. Cô cần phải đi, cô cần phải về trấn ngay lập tức. Cô chạy ra cửa, nhưng cánh cửa gỗ nặng nề đã bị chặn lại bởi hai người đàn ông cao lớn trong bộ vest đen, gương mặt họ lạnh lùng như những bức tượng đá.

"Tránh ra! Tôi phải đi! Các người không có quyền giữ tôi ở đây!" Thẩm Diên gào lên, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào lồng ngực vững chãi của những tên vệ sĩ.

"Tiểu thư, xin hãy bình tĩnh. Phó tiên sinh đã biết chuyện. Người đang đợi cô ở thư phòng lầu chính," quản gia Lâm tiến lại gần, giọng điệu vẫn bình thản đến đáng sợ, như thể ông ta đã dự liệu trước được cơn bão này.

Thẩm Diên không còn cách nào khác, cô chạy như điên qua dãy hành lang, băng qua khu vườn tùng để đến thư phòng của Phó Kính Thần. Khi cô xô cửa bước vào, anh đang ngồi bên bàn làm việc, ánh đèn bàn hắt lên nửa khuôn mặt sắc sảo, tạo nên một vẻ đẹp vừa quý tộc vừa u tối. Trên tay anh là một tập hồ sơ dày, và một tệp chi phiếu đã được ký sẵn.

"Anh... anh biết chuyện rồi phải không? Làm ơn, cho tôi mượn xe, hoặc cho tôi về nhà ngay bây giờ. Tiệm tranh của cha tôi..." Thẩm Diên thở dốc, đôi mắt đỏ hoe vì lo lắng.

Phó Kính Thần chậm rãi ngước mắt lên, anh nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm, không một chút ngạc nhiên. Anh đứng dậy, bước lại gần cô, từng bước chân gõ xuống sàn gỗ như tiếng đếm ngược của định mệnh.

"Tôi đã biết. Những khoản nợ đó không phải là nhỏ, Thẩm Diên. Cha cô đã dùng hiệu tranh làm tài sản thế chấp để vay một khoản tiền lớn cho việc sưu tầm tranh cổ trước khi qua đời. Hiện tại, số tiền đó cộng với lãi suất đã vượt quá giá trị của hiệu tranh nhiều lần," anh nói, giọng điệu đều đặn như đang đọc một bản báo cáo.

"Tôi sẽ làm lụng để trả, tôi sẽ bán hết số đồ đạc còn lại... chỉ cần anh để tôi về cứu hiệu tranh!"

Phó Kính Thần đột ngột đưa tay lên, nhẹ nhàng giữ lấy vai cô, ép cô phải đứng yên đối diện với mình. "Cô không thể cứu được nó. Những kẻ ngoài kia là những tên thợ săn máu lạnh, chúng sẽ không để cô yên cho đến khi tiệm tranh thành bình địa. Nhưng..." Anh ngừng lại, ngón tay cái khẽ vuốt ve phần cổ áo của cô, "Tôi có thể giúp cô. Chỉ cần một cái gật đầu của tôi, mọi khoản nợ sẽ biến mất, hiệu tranh sẽ được bảo vệ, và những kẻ đó sẽ không bao giờ dám bén mảng đến gần người thân của cô nữa."

Thẩm Diên nhìn vào xấp chi phiếu trên bàn, rồi nhìn lại người đàn ông trước mặt. Cô không ngốc. Cô hiểu rằng trên đời này không có bữa trưa nào miễn phí, nhất là từ một kẻ như Phó Kính Thần.

"Cái giá là gì?" Cô hỏi, giọng nói nhỏ đi vì kiệt sức.

Phó Kính Thần mỉm cười, một nụ cười thỏa mãn của kẻ đã giăng bẫy thành công. Anh quay lại bàn, lấy ra một bản hợp đồng mới, trang giấy còn thơm mùi mực in. "Giá của nó rất đơn giản. Cô sẽ ký vào bản hợp đồng phục chế độc quyền này. Không phải là vài tháng, mà là mười năm. Trong mười năm tới, mọi tác phẩm, mọi kỹ năng và cả thời gian của cô đều thuộc về Phó phủ. Cô không được phép làm việc cho bất kỳ ai khác, không được rời đi khi tôi chưa đồng ý. Đổi lại, tôi sẽ là đấng cứu thế của gia đình cô."

Thẩm Diên bàng hoàng nhìn vào con số mười năm. Đó là cả thanh xuân của cô. Anh ta không chỉ muốn cô phục chế một bức tranh, anh ta muốn khóa chặt cuộc đời cô vào phủ đệ này, biến cô thành một "nghệ sĩ độc bản" chỉ phục vụ cho riêng mình.

"Mười năm? Anh muốn giam lỏng tôi mười năm sao? Anh đã sắp đặt chuyện này phải không? Khoản nợ đó, sự xuất hiện của những kẻ kia... đều nằm trong tính toán của anh?" Cô hét lên, nước mắt rơi lã chã.

Phó Kính Thần không phủ nhận cũng không thừa nhận. Anh chỉ lạnh lùng đẩy cây bút máy về phía cô. "Thời gian đang trôi qua, Thẩm Diên. Hiệu tranh của cha cô có lẽ đã mất một nửa mái che rồi. Ký vào đây, hoặc nhìn mọi thứ thuộc về ông ấy tan thành mây khói. Lựa chọn nằm ở đôi bàn tay mảnh khảnh này của cô."

Tiếng gió rít qua khe cửa thư phòng như tiếng khóc than của một linh hồn bị cầm tù. Thẩm Diên nhìn đôi bàn tay mình – đôi bàn tay mà anh ta luôn ca ngợi là sạch sẽ. Giờ đây, để cứu lấy mảnh ký ức cuối cùng của cha, đôi bàn tay ấy phải đặt bút ký vào bản khế ước bán mình cho quỷ dữ.

Cô cầm cây bút lên, ngón tay run rẩy đến mức không thể viết tròn chữ. Từng nét chữ Thẩm Diên hiện lên trên giấy như những vết sẹo không bao giờ lành. Khi dấu chấm cuối cùng vừa kết thúc, Phó Kính Thần lập tức cầm lấy bản hợp đồng, anh nhìn nó với một sự say mê kỳ lạ, rồi rút điện thoại ra nói một câu ngắn gọn: "Dọn dẹp sạch sẽ, giữ lại hiệu tranh."

Trong tích tắc, áp lực đè nặng lên vai Thẩm Diên dường như biến mất, nhưng thay vào đó là một sợi xích vô hình quấn chặt lấy cổ cô. Phó Kính Thần bước đến, anh dùng bàn tay to lớn của mình bao trọn lấy đôi bàn tay đang run rẩy của cô, ép cô phải đối diện với sự thật phũ phàng.

"Từ nay về sau, sợi dây liên kết giữa cô và thế giới bên ngoài đã bị cắt đứt. Cô không còn nợ ai cả, ngoại trừ nợ tôi. Và món nợ này, tôi muốn cô trả bằng cả cuộc đời mình," anh thì thầm, giọng nói đầy tính chiếm hữu cực đoan.

Thẩm Diên đứng lặng người trong thư phòng u tối. Cô biết, mình vừa bước qua một ranh giới không thể quay đầu. Tiệm tranh đã được cứu, nhưng linh hồn của cô đã chính thức bị "niêm phong" trong Phó phủ. Cô không còn là một người thợ phục chế tự do nữa, cô đã trở thành một tài sản, một báu vật được anh ta mua lại bằng một cái giá không thể chối từ.

Mưa bên ngoài lại bắt đầu rơi, tiếng mưa dầm Giang Nam dai dẳng như muốn nhấn chìm cả thực tại. Thẩm Diên nhìn vào sợi dây chuyền cũ kỹ trên cổ mình, thầm hiểu rằng tự do đã trở thành một giấc mơ xa xỉ, và Phó Kính Thần – người vừa đóng vai đấng cứu thế – chính là kẻ cai ngục tàn nhẫn nhất mà cô từng gặp.

Mối liên kết giữa họ giờ đây không còn là tranh ảnh hay nghệ thuật, mà là một bản hợp đồng máu, một sợi dây xích bọc nhung mang tên "ơn nghĩa" đang từ từ siết chặt lấy mọi hy vọng của cô.