Căn phòng hướng Đông khi đêm về trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Tiếng côn trùng rỉ rả ngoài vườn tùng vọng lại, hòa cùng tiếng xào xạc của những tán lá dưới cơn gió đêm Giang Nam, tạo nên một bản nhạc u uất bao trùm lấy không gian. Thẩm Diên ngồi bên giá vẽ, ánh đèn vàng từ chiếc đèn lồng kiểu cổ hắt bóng cô lên bức tường trắng, một cái bóng cô độc và nhỏ bé. Cô đang cầm một chiếc kính lúp nhỏ, tỉ mỉ quan sát từng thớ giấy của bức họa hoa sơn trà, nhưng tâm trí cô lại không thể đặt hoàn toàn vào công việc. Mỗi một cử động nhỏ, mỗi lần cô xoay người hay khẽ thở dài, cô đều cảm thấy có một đôi mắt đang dõi theo mình từ tòa lầu đối diện.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Không chờ cô trả lời, cánh cửa vốn không có khóa trong chậm rãi đẩy ra. Một người hầu gái trẻ tuổi, đầu hơi cúi thấp, bước vào với một khay trà bốc khói nghi ngút.
“Thưa tiểu thư, Phó tiên sinh dặn tôi mang trà này đến cho cô. Người nói buổi đêm sương lạnh, cô làm việc khuya cần giữ ấm lòng bàn tay,” người hầu gái nói rồi đặt khay trà lên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh giá vẽ.
Thẩm Diên khẽ gật đầu, định bụng sẽ cảm ơn rồi để đó, nhưng khi mùi hương từ chén trà lan tỏa trong không khí, cô bỗng khựng lại. Đó không phải là mùi vị đắng chát của loại trà rừng ngày hôm qua. Nó là một mùi hương thanh khiết, dịu nhẹ, mang theo hơi thở của những đóa nhài vừa chớm nở trong sương sớm. Trà nhài – loại trà mà Thẩm Diên luôn yêu thích nhất, loại trà mà cha cô vẫn thường pha cho cô mỗi khi cô mệt mỏi trong tiệm tranh cũ.
Cô nhìn chằm chằm vào làn khói trắng, trái tim đập trệch một nhịp. Cô chưa từng nói với ai ở đây về sở thích này. Ngay cả khi trò chuyện với quản gia Lâm hay đối đầu với Phó Kính Thần, cô cũng chưa bao giờ nhắc đến thói quen ăn uống của mình. Vậy làm sao anh ta biết?
“Đợi đã,” Thẩm Diên gọi giật người hầu gái lại khi cô ấy định lui ra. “Phó tiên sinh… anh ta còn nói gì không? Tại sao lại là trà nhài?”
Người hầu gái hơi khựng lại, vẻ mặt có chút bối rối: “Tiên sinh không nói gì thêm, thưa tiểu thư. Người chỉ đích thân vào kho trà, chọn đúng loại trà nhài từ vùng Phúc Châu này và dặn tôi phải pha bằng nước suối đầu nguồn đun vừa đủ độ. Người nói… cô sẽ thích nó.”
Thẩm Diên ngồi lặng người khi người hầu gái đi khỏi. Cô cầm chén trà lên, hơi nóng của nó lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh lẽo, nhưng thay vì cảm thấy ấm áp, cô lại cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự quan tâm này không mang lại cảm giác dễ chịu của một sự tử tế thông thường. Nó mang theo hơi hướm của một cuộc điều tra thầm lặng, một sự quan sát tinh vi đến mức cực đoan. Phó Kính Thần giống như một người làm vườn đại tài, kẻ không chỉ nhốt con chim vào lồng mà còn biết chính xác loại hạt nào con chim đó thích ăn nhất, loại nước nào nó thích uống nhất, để khiến nó dần dần quên đi bầu trời rộng lớn ngoài kia.
Cô bước ra ban công, gió đêm thổi tung mái tóc dài của cô. Nhìn sang tòa lầu đối diện, cô thấy căn phòng của Phó Kính Thần vẫn sáng đèn. Anh đang đứng đó, bên khung cửa sổ lớn, tay cầm một cuốn sách nhưng ánh mắt lại không hề nhìn vào trang giấy. Anh nhìn thẳng về phía cô, xuyên qua màn đêm và những tán tùng bách. Khoảng cách đủ xa để cô không thấy rõ nét mặt anh, nhưng đủ gần để cô cảm nhận được sự hiện diện đầy áp chế ấy.
Anh đang ra hiệu cho cô dùng trà. Một cử chỉ nâng chén nhẹ nhàng từ phía xa, lãng mạn như một quý ông cổ điển, nhưng trong mắt Thẩm Diên, đó là một lời cảnh cáo. “Tôi biết tất cả về em, từng thói quen nhỏ nhất, từng sở thích thầm kín nhất.”
Ngày hôm sau, sự chăm sóc kỳ lạ ấy còn tiến thêm một bước nữa. Khi Thẩm Diên xuống dùng bữa trưa, trên bàn ăn là những món ăn mà cô thường hay ăn nhất khi còn ở tiệm tranh: măng xào thịt băm, canh cá vược nấu chua và một bát cơm gạo tám thơm lừng. Mọi món ăn đều được nêm nếm theo đúng khẩu vị nhạt của cô.
“Hợp khẩu vị của cô chứ?” Phó Kính Thần lên tiếng, giọng anh vẫn thế, bình thản và uy quyền.
Thẩm Diên đặt đũa xuống, cô nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của người đàn ông đối diện: “Anh đã điều tra tôi bao lâu rồi, Phó tiên sinh? Từ sở thích trà cho đến thói quen ăn uống, thậm chí là loại nước hoa hồng tôi thường dùng để bôi tay… anh đều biết hết. Anh làm vậy để làm gì? Để tôi thấy cảm kích sao?”
Phó Kính Thần thong thả lau khóe miệng bằng khăn lụa, anh không hề lúng túng khi bị vạch trần. “Cảm kích? Không, tôi không cần sự cảm kích của cô. Tôi chỉ đang tối ưu hóa môi trường sống của cô. Thẩm Diên, một người thợ phục chế cần có tâm trạng ổn định nhất để xử lý những vết rách trên tranh. Nếu cô cảm thấy thoải mái, công việc của tôi sẽ hoàn thành sớm hơn.”
“Anh nói dối,” Thẩm Diên gắt lên, giọng cô run rẩy vì lo sợ. “Anh đang cố gắng xóa bỏ bản sắc của tôi. Anh muốn tôi quen với việc mọi thứ đều do anh sắp đặt, quen với việc bị anh thấu hiểu từng chân tơ kẽ tóc. Anh không chỉ muốn sở hữu đôi tay của tôi, anh muốn sở hữu cả trí não của tôi!”
Phó Kính Thần đột ngột vươn tay ra, nắm lấy cổ tay cô. Những ngón tay anh lạnh ngắt nhưng sức mạnh bên trong lại vô cùng đáng sợ. Anh không bóp chặt, nhưng sự kìm kẹp ấy khiến cô không thể rút tay về.
“Nếu tôi muốn sở hữu trí não của cô, tôi đã dùng những phương pháp tàn bạo hơn nhiều,” anh thì thầm, ánh mắt xoáy sâu vào đồng tử của cô. “Tôi đang nâng niu cô, Thẩm Diên. Tôi muốn cô sống trong một thế giới mà ở đó chỉ có tôi là người hiểu cô nhất, chăm sóc cô tốt nhất. Ngoài kia có ai biết cô thích trà nhài pha nước suối không? Ngoài kia có ai biết cô sẽ bị dị ứng với mùi hương thảo không?”
Thẩm Diên sững sờ. Ngay cả việc cô dị ứng với hương thảo anh cũng biết. Đó là bí mật mà ngay cả người hàng xóm lâu năm của cô cũng không hề hay biết. Cảm giác bị rình rập, bị bóc trần khiến cô cảm thấy nghẹt thở. Anh ta không phải là một người đàn ông yêu đương theo cách thông thường, anh ta là một kẻ sưu tầm cực đoan, kẻ muốn nắm giữ mọi thông số của vật phẩm mà mình sở hữu.
“Buông tôi ra,” cô nói, giọng khàn đặc.
Anh buông tay, nhưng trước khi cô kịp rời khỏi bàn, anh lại nói thêm một câu: “Đừng cố gắng chống cự những gì tốt đẹp dành cho mình. Trà nhài sẽ được mang lên mỗi tối. Cứ hưởng thụ đi, vì đó là đặc quyền của riêng cô trong Phó phủ này.”
Thẩm Diên chạy trốn về căn phòng hướng Đông. Cô đóng sập cửa lại, dù biết nó không có khóa. Cô ngồi sụp xuống sau cánh cửa, ôm lấy vai mình. Chén trà nhài trên bàn đã nguội, nhưng hương thơm của nó vẫn lảng vảng trong không gian như một thứ dây leo vô hình đang quấn chặt lấy cổ cô.
Cô nhìn vào giá vẽ, nơi bức họa hoa sơn trà vẫn nằm đó, im lìm và tan vỡ. Cô bỗng nhận ra, mình và bức họa này chẳng khác gì nhau. Cả hai đều được mang về đây, được chăm sóc bằng những thứ tốt nhất, được bảo quản trong một môi trường hoàn hảo nhất, nhưng tất cả chỉ để phục vụ cho sự thỏa mãn của một người đàn ông duy nhất.
Sự quan tâm của Phó Kính Thần không phải là tình yêu, nó là một hình thức cai trị cao cấp. Anh ta không dùng roi vọt, anh ta dùng trà nhài. Anh ta không dùng xiềng xích, anh ta dùng sự thấu hiểu đáng sợ. Thẩm Diên nhìn sang tòa lầu đối diện qua khung cửa sổ, thấy bóng dáng anh vẫn đứng đó, như một vị thần cai quản định mệnh của cô. Cô biết, mỗi một chén trà cô uống, mỗi một miếng cơm cô ăn, đều là một bước tiến của anh ta vào sâu trong tâm hồn cô.
Sự áp lực thầm lặng ấy khiến Thẩm Diên bắt đầu lo sợ những giấc ngủ. Vì cô sợ rằng, ngay cả trong mơ, anh ta cũng đang đứng đó, quan sát từng nhịp thở của cô, và biết rõ cô đang mơ thấy điều gì.