Ánh bình minh của ngày thứ hai tại Phó phủ không mang theo vẻ rực rỡ thường thấy. Nó chỉ là một dải sáng mờ đục, yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương mù đặc quánh của vùng sông nước Giang Nam để chạm vào những mái ngói rêu phong. Theo sự sắp xếp của quản gia Lâm, Thẩm Diên chính thức dọn đến căn phòng nằm ở phía Đông của phủ đệ. Đây là một gian phòng rộng lớn với lối kiến trúc giao thoa giữa sự cổ kính của triều đại cũ và sự tiện nghi của thời đại mới, nhưng cái cảm giác đầu tiên khi cô bước chân vào không phải là sự xa hoa, mà là một nỗi bất an không tên.
Căn phòng được bài trí vô cùng tinh tế. Ở giữa là một giá vẽ lớn bằng gỗ mun đen, phía trên đã được chuẩn bị sẵn những tấm giấy xuyến chỉ thượng hạng và các khay đựng màu bằng sứ tinh xảo. Mùi gỗ đàn hương hòa quyện với mùi giấy mới tạo nên một bầu không khí trầm mặc, thanh tịnh. Thế nhưng, khi Thẩm Diên tiến lại gần cửa sổ để đón chút không khí, cô chợt nhận ra một sự sắp đặt đầy dụng ý. Toàn bộ các ô cửa sổ trong phòng cô, dù lớn hay nhỏ, đều không nhìn ra vườn hoa hay hồ sen thơ mộng, mà tất cả đều hướng thẳng về phía tòa lầu chính ở trung tâm – nơi ở của Phó Kính Thần.
Từ vị trí đứng của mình, Thẩm Diên có thể nhìn thấy rõ ban công và những ô cửa kính lớn thuộc về phòng làm việc của anh. Khoảng cách giữa hai tòa nhà chỉ ngăn cách bởi một con đường mòn lát đá và một hàng cây tùng bách xanh rì. Điều này có nghĩa là, chỉ cần Phó Kính Thần đứng ở ban công hoặc chỉ cần anh ngước mắt lên khỏi bàn làm việc, mọi hành động của cô trong căn phòng này, từ việc cô đứng bên giá vẽ cho đến khi cô ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đều sẽ thu trọn vào tầm mắt của anh. Cô cảm thấy như mình đang sống trong một cái hộp kính trưng bày, nơi mọi sự riêng tư đều bị tước bỏ một cách tinh vi dưới danh nghĩa của sự quan tâm.
Thẩm Diên khẽ rùng mình, cô quay người lại và định chốt cửa phòng để tìm chút cảm giác an toàn. Thế nhưng, khi bàn tay cô chạm vào tay nắm cửa bằng đồng lạnh ngắt, cô sững sờ nhận ra một sự thật khác. Cánh cửa gỗ nặng nề này hoàn toàn không có khóa trong. Phía bên trong chỉ là một mặt phẳng nhẵn thín với cái tay nắm tròn, trong khi phía bên ngoài lại hiển hiện một ổ khóa đồng cổ điển và chắc chắn. Điều này đồng nghĩa với việc, cô có thể khép cửa lại, nhưng cô không bao giờ có quyền ngăn cản bất kỳ ai bước vào, và ngược lại, nếu người bên ngoài muốn, họ có thể nhốt cô lại bất cứ lúc nào chỉ bằng một cái xoay chìa.
Cô đứng lặng trước cánh cửa, nhịp tim đập nhanh hơn thường lệ. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của quản gia Lâm vang lên phía sau, phá tan sự im lặng đang bóp nghẹt không gian.
“Thẩm tiểu thư, cô thấy căn phòng này thế nào? Mọi thứ từ ánh sáng đến vị trí đặt giá vẽ đều được Phó tiên sinh đích thân chỉ đạo sắp xếp. Người nói rằng, căn phòng hướng Đông là nơi đón những tia nắng đầu tiên của ngày, rất tốt cho tâm trạng của một nghệ sĩ,” quản gia Lâm nói, giọng ông đều đều, không chút cảm xúc nhưng lại mang theo một sự nhắc nhở ngầm về quyền lực của chủ nhân nơi đây.
Thẩm Diên quay lại, đôi mắt cô hiện rõ sự chất vấn: “Quản gia Lâm, tại sao cửa phòng tôi lại không có khóa trong? Cả những ô cửa sổ này nữa, tại sao chúng lại được thiết kế kỳ lạ như vậy?”
Ông Lâm khẽ mỉm cười, một nụ cười chuyên nghiệp nhưng lạnh lùng: “Tiểu thư đừng quá lo lắng. Phó phủ là nơi an toàn nhất vùng này, cô không cần phải khóa cửa để đề phòng ai cả. Hơn nữa, Phó tiên sinh muốn đảm bảo rằng cô luôn nhận được sự hỗ trợ nhanh nhất nếu có chuyện gì xảy ra trong lúc làm việc. Còn về cửa sổ, kiến trúc của phủ đệ vốn dĩ đã như vậy, người xưa quan niệm rằng sự kết nối giữa các gian nhà sẽ tạo nên dòng chảy sinh khí cho gia tộc.”
“Kết nối sao?” Thẩm Diên cười nhạt, giọng cô run lên vì giận dữ. “Hay là sự giám sát? Ông muốn nói rằng việc ông ấy có thể nhìn vào phòng tôi bất cứ lúc nào là một dòng chảy sinh khí ư?”
Quản gia Lâm không trả lời trực tiếp, ông chỉ cúi đầu cung kính: “Phó tiên sinh đang đợi cô ở phòng ăn để dùng bữa sáng. Sau đó, công việc phục chế bức họa sẽ chính thức bắt đầu. Mong tiểu thư đừng để người phải đợi lâu. Người không thích sự chậm trễ.”
Nói xong, ông lùi lại, để mặc Thẩm Diên đứng giữa căn phòng lộng lẫy nhưng ngột ngạt. Cô nhìn vào chiếc gương lớn đặt ở góc phòng, thấy bóng dáng mình gầy mảnh trong bộ đồ giản đơn, đối lập hoàn toàn với sự uy nghiêm của căn phòng hướng Đông. Cô cảm giác mình giống như một món đồ cổ vừa được mang về, được lau chùi sạch sẽ và đặt vào một vị trí đẹp nhất trong bộ sưu tập của Phó Kính Thần, nơi anh ta có thể quan sát cô ở mọi góc độ, vào mọi thời điểm.
Thẩm Diên bước ra khỏi phòng, đi qua dãy hành lang dài để đến phòng ăn. Phó Kính Thần đã ngồi đó, trên bàn là những món điểm tâm kiểu Trung Hoa được bày biện cầu kỳ. Anh mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa màu xanh đen, vẻ mặt thư thái như thể sự áp chế ngày hôm qua chưa từng tồn tại.
“Ngồi xuống đi,” anh nói mà không cần ngẩng đầu, tay thong thả dùng thìa bạc khuấy nhẹ bát cháo trắng.
Thẩm Diên ngồi xuống phía đối diện, cô không đụng vào đồ ăn mà nhìn thẳng vào anh: “Phó tiên sinh, căn phòng đó không ổn. Tôi cần một sự riêng tư tối thiểu để làm việc.”
Lúc này, Phó Kính Thần mới đặt thìa xuống, anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt thâm trầm như thể muốn nhìn thấu qua lớp vỏ bọc kiên cường của cô. “Riêng tư? Thẩm Diên, cô ở trong phủ của tôi, ăn cơm của tôi, và dùng đôi tay của cô để chữa lành báu vật của tôi. Giữa chúng ta, không nên có bất kỳ bí mật hay rào cản nào. Sự riêng tư của cô chính là sự an toàn mà tôi cung cấp.”
“Anh gọi việc không có khóa cửa là sự an toàn sao?” Thẩm Diên gắt lên, âm thanh va vào những bức tường đá tạo nên tiếng vọng run rẩy.
Phó Kính Thần đột ngột đứng dậy, anh bước vòng qua bàn ăn, tiến lại gần cô. Thẩm Diên định đứng lên lùi lại nhưng anh đã nhanh hơn, một tay anh vịn vào thành ghế của cô, tay kia chống xuống mặt bàn, giam cô vào giữa vòng tay mình. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc lại ập đến, nồng đậm và đầy tính chiếm hữu.
“Cô biết không, Thẩm Diên,” anh cúi sát vào tai cô, giọng nói thì thầm nhưng lạnh lẽo như băng. “Có rất nhiều cách để nhốt một con chim. Có người dùng lồng sắt, có người dùng xích vàng. Nhưng tôi, tôi chọn cách để con chim đó nghĩ rằng nó vẫn tự do, trong khi mọi ngả đường nó bay đi đều nằm trong tầm mắt của tôi. Cửa không khóa là để cô biết rằng tôi luôn ở gần. Cửa sổ mở rộng là để cô nhớ rằng, bất cứ khi nào cô mệt mỏi, chỉ cần nhìn sang tòa lầu bên kia, cô sẽ thấy tôi vẫn luôn dõi theo cô.”
Thẩm Diên cảm thấy hơi thở mình trở nên dồn dập, sự gần gũi này không mang lại chút hơi ấm nào, nó chỉ khiến cô cảm thấy một sự đè nén đến cực hạn. “Anh là kẻ điên,” cô thốt ra, giọng nói đứt quãng.
Phó Kính Thần khẽ cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ và si mê. Anh đưa tay lên, dùng ngón trỏ vuốt nhẹ theo đường xương hàm của cô, khiến cô không tự chủ được mà rùng mình. “Có lẽ vậy. Nhưng là kẻ điên duy nhất có thể bảo vệ được cô lúc này. Ăn sáng đi, rồi bắt đầu làm việc. Tôi muốn thấy bức họa hoa sơn trà được trải ra trên giá vẽ ở căn phòng hướng Đông đó. Đừng bắt tôi phải cưỡng ép cô.”
Anh buông cô ra, quay trở lại vị trí của mình như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Thẩm Diên ngồi lặng người trên ghế, đôi tay nắm chặt tà áo. Cô nhìn xuống bát cháo trắng bốc khói, cảm thấy thực quản khô khốc. Cô biết, mỗi bước đi trong Phó phủ này đều đã được tính toán tỉ mỉ. Căn phòng hướng Đông không phải là nơi để cô sáng tạo nghệ thuật, mà là một sân khấu nơi cô phải diễn vai "người thợ phục chế ngoan ngoãn" dưới sự giám sát tuyệt đối của anh.
Bên ngoài, trời đã tạnh mưa nhưng những giọt nước vẫn còn đọng lại trên lá tùng, rơi xuống nền đá lộp bộp như tiếng đếm ngược của thời gian. Thẩm Diên đứng dậy, cô không nói thêm lời nào mà quay bước trở về căn phòng của mình. Khi bước qua ngưỡng cửa, cô nhìn vào ổ khóa trống rỗng ở phía bên trong, rồi nhìn sang tòa lầu đối diện nơi cửa kính phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa. Một cảm giác tuyệt vọng từ từ dâng lên, thấm vào tận xương tủy. Cô chậm rãi trải bức họa hoa sơn trà lên giá vẽ, những cánh hoa trắng rách nát như chính tâm hồn cô lúc này – bị bóc trần, bị phơi bày và bị giam cầm trong một không gian mang tên "hướng Đông" nhưng lại chẳng thấy chút mặt trời nào.
Cả ngày hôm đó, Thẩm Diên không bước ra khỏi phòng. Cô đứng trước giá vẽ, bàn tay cầm cọ run rẩy. Cô biết, ở tòa lầu đối diện, có một ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi bóng hình cô. Sự chiếm hữu của Phó Kính Thần không giống như những gì cô từng tưởng tượng, nó không ồn ào, không bạo liệt, mà nó thấm sâu vào không gian, vào từng quy tắc nhỏ nhặt, biến hơi thở của cô cũng trở thành một phần tài sản của anh ta.
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, Thẩm Diên ngồi thụp xuống sàn đá, tựa lưng vào giá vẽ. Cánh cửa phòng vẫn khép hờ, không có khóa, như một lời nhắc nhở không lời rằng bất cứ lúc nào, bóng tối mang tên Phó Kính Thần cũng có thể ập vào và nuốt chửng lấy cô hoàn toàn.