Tiếng mưa rào xối xả bên ngoài cửa sổ kính sát trần của căn biệt thự cổ không làm dịu đi bầu không khí căng thẳng bên trong phòng khách. Trình Diệp Chi ngồi tựa lưng vào chiếc ghế sofa bọc nhung đỏ, đôi chân trần trắng muốt co lên, tay cầm bút chì mải mê phác họa những nét đứt gãy vô định trên mặt giấy. Cô cố tình lờ đi sự hiện diện của người đàn ông đang đứng sừng sững như một pho tượng đá ở lối ra vào.
Trần Phan Lôi. Đó là cái tên mà cha cô đã nhắc đi nhắc lại suốt cả buổi sáng.
Anh ta không mặc suit như những gã vệ sĩ màu mè cô từng gặp. Lôi mặc một chiếc áo khoác field jacket màu xanh ô liu bạc màu, bên trong là áo thun đen ôm sát lồng ngực rộng bản, phô diễn những khối cơ bắp rắn chắc và lầm lì. Gương mặt anh góc cạnh, với một vết sẹo mờ chạy dọc từ thái dương xuống gò má, đôi mắt sắc lạnh như lưỡi dao vừa rút ra khỏi bao.
"Tôi không cần người canh cửa phòng ngủ của mình," Diệp Chi phá vỡ sự im lặng bằng tông giọng kiêu kỳ, đôi mắt vẫn không rời trang giấy.
Lôi không đáp lại ngay lập tức. Anh tiến lại gần, tiếng giày quân dụng nện trầm đục trên sàn gỗ. Khi bóng đen của anh bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của cô, Diệp Chi mới chịu ngẩng đầu. Khoảng cách quá gần khiến cô ngửi thấy mùi mưa, mùi thuốc lá nhạt nhòa và một mùi hương đặc trưng của sự nguy hiểm tỏa ra từ cơ thể anh.
"Nhiệm vụ của tôi không phải là canh cửa," giọng anh trầm và khàn, nghe như tiếng sỏi đá cọ xát vào nhau. "Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo tiểu thư vẫn còn thở cho đến khi dự án của giáo sư Trình kết thúc."
Diệp Chi bật cười đầy mỉa mai, cô đứng bật dậy. Vì thấp hơn anh gần một cái đầu, cô phải hơi ngửa cổ, vô tình để lộ đường cong thanh mảnh của chiếc cổ kiêu sa. "Anh định theo tôi cả vào phòng tắm sao?"
Lôi cúi xuống, thu hẹp khoảng cách đến mức Diệp Chi có thể cảm nhận được luồng khí nóng tỏa ra từ cơ thể anh. Ánh mắt anh dời từ đôi mắt cô xuống bờ môi đang hơi run rẩy vì bướng bỉnh, rồi lại dừng lại ở những ngón tay đang siết chặt cây bút chì của cô. Sự im lặng kéo dài tạo nên một áp lực vô hình, khiến không gian dường như bị rút cạn dưỡng khí.
"Nếu điều đó là cần thiết để giữ mạng cho cô," anh nói chậm rãi, từng chữ đều mang theo sức nặng của một lời thề độc, "thì câu trả lời là có."
Diệp Chi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Đó không hẳn là sợ hãi, mà là một sự kích thích kỳ lạ khi đối diện với một ý chí sắt đá đang tìm cách kìm kẹp sự tự do của mình. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng lồng ngực vững chãi kia trông như một pháo đài không thể lay chuyển.
"Anh quá kiêu ngạo rồi, Trần Phan Lôi."
"Và cô thì quá bất cẩn," Lôi lùi lại một bước, sự lịch thiệp chuyên nghiệp trở lại nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. "Bắt đầu từ ngày mai, mọi lịch trình của cô đều phải đi qua tôi. Bây giờ, mời tiểu thư nghỉ ngơi."
Anh xoay người, bước ra phía hành lang và đứng lại ngay vị trí cũ. Diệp Chi nhìn theo bóng lưng rộng bản của anh, trái tim trong lồng ngực bỗng đập lệch một nhịp. Cô nhận ra rằng, người đàn ông này không chỉ đến để bảo vệ mạng sống của cô, mà sự hiện diện của anh ta dường như đang đe dọa đến cả thế giới bình lặng mà cô đang cố công gìn giữ.
Ranh giới giữa bảo hộ và xâm chiếm, ngay từ giây phút đầu tiên, đã trở nên mỏng manh đến đáng sợ.