MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Độc ChiếmChương 2

Kẻ Độc Chiếm

Chương 2

812 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Diệp Chi thức dậy với một kế hoạch nổi loạn nhen nhóm trong đầu. Cô vốn không phải là quân cờ dễ dàng bị đặt đâu ngồi đó. Nếu Trần Phan Lôi muốn làm một "bức tường", cô sẽ tìm cách đục thủng bức tường đó.

Cô chọn cho mình chiếc váy lụa hai dây màu đen mỏng manh, khoác ngoài là chiếc cardigan hờ hững để lộ bờ vai gầy trắng sứ. Khi bước xuống cầu thang, cô thấy Lôi đã đứng đó, vẫn vị trí của tối hôm qua, như thể anh chưa từng rời đi dù chỉ một giây. Anh đang kiểm tra lại một vài thông số trên điện thoại, nhưng ngay khi nghe tiếng động nhỏ nhất từ phía cầu thang, anh ngẩng đầu.

Ánh mắt anh quét qua bộ trang phục của cô, dừng lại một nhịp ở xương quai xanh tinh tế rồi nhanh chóng dời đi, lấy lại vẻ lạnh lùng thường thấy.

"Tiểu thư, hôm nay cô có lịch hẹn tại học viện lúc 9 giờ."

"Hủy rồi," Diệp Chi thản nhiên lướt qua anh, cố tình để vạt váy lụa quẹt nhẹ vào mu bàn tay anh. "Tôi muốn đi dạo phố. Một mình."

Lôi lặng lẽ tiến bước, duy trì khoảng cách chính xác ba bước chân sau lưng cô. "Tôi không được trả lương để cô đi một mình."

Diệp Chi đột ngột dừng lại, xoay người khiến anh suýt nữa va vào cô. Cô ngước nhìn anh, nheo mắt thách thức: "Vậy nếu tôi vào một nơi mà đàn ông không được phép vào thì sao? Anh cũng sẽ xông vào chứ?"

Lôi không đổi sắc mặt: "Nơi nào?"

"Cửa hàng nội y cao cấp," cô nhướng mày, nở một nụ cười đầy khiêu khích.

Mười lăm phút sau, họ đứng trước một cửa hàng thời trang kín đáo và sang trọng ở trung tâm thành phố. Diệp Chi không ngần ngại bước vào, cô tin rằng một người đàn ông khô khan như Lôi sẽ cảm thấy lúng túng giữa những lớp ren, lụa và hương nước hoa nồng nàn của phụ nữ.

Nhưng cô đã nhầm. Lôi bước vào theo, đôi mắt sắc sảo của anh không nhìn vào những bộ đồ lót gợi cảm trên giá, mà lùng sục từng ngóc ngách, từng lối thoát hiểm và từng camera giám sát. Sự chuyên nghiệp của anh lạnh lùng đến mức khiến người ta phải run sợ.

Diệp Chi bực bội, cô chọn đại một bộ váy ngủ bằng ren mỏng dính, màu đỏ rượu chát rồi bước vào phòng thay đồ. Cô không chốt cửa hoàn toàn mà để hé một khe nhỏ, đủ để thấy bóng lưng vững chãi của Lôi đang đứng quay lại phía mình, canh gác ngay trước cửa phòng thay đồ.

"Lâm, kéo giúp tôi cái khóa phía sau," cô gọi vọng ra, giọng điệu mang theo sự lười biếng đầy ý vị.

Lôi khựng lại. Anh xoay người, nhìn vào khe cửa hẹp. Từ góc độ của anh, anh có thể thấy một phần tấm lưng trần mịn màng của cô thấp thoáng sau lớp ren đỏ rực rỡ. Ánh đèn vàng trong phòng thay đồ khiến làn da của Diệp Chi trở nên lung linh, gợi cảm một cách đầy ám muội.

"Tiểu thư, đó không phải nhiệm vụ của tôi."

"Anh nói anh bảo hộ tôi mọi lúc mà?" Diệp Chi quay lại, ánh mắt cô bắt gặp ánh mắt anh qua tấm gương lớn.

Lôi hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh phập phồng mạnh mẽ dưới lớp áo phông. Anh bước tới, bàn tay to lớn, thô ráp với những vết chai sạn từ việc cầm súng từ từ đưa vào không gian hẹp của phòng thay đồ. Khi những đầu ngón tay nóng rực của anh vô tình chạm vào làn da mát lạnh của cô, Diệp Chi cảm thấy một dòng điện chạy dọc sống tủy.

Sự tương phản quá mức giữa bàn tay đầy sẹo của một kẻ sát thủ và bờ vai mềm mại của một tiểu thư khuê các tạo nên một sự kìm nén đến nghẹt thở. Lôi kéo sợi khóa lên, chuyển động chậm chạp nhưng dứt khoát. Hơi thở nóng hổi của anh phả lên gáy cô, khiến những sợi lông tơ của Diệp Chi dựng đứng.

"Xong rồi," giọng anh trầm xuống, thấp hơn bình thường một tông, đầy vẻ nguy hiểm.

Anh nhanh chóng rút tay lại, khôi phục tư thế đứng thẳng, nhưng Diệp Chi thấy rõ những đốt ngón tay anh đang siết chặt. Trò chơi này, cô nghĩ mình đã thắng một chút, nhưng sự rung động không tự chủ của trái tim lại mách bảo cô rằng chính cô mới là người đang rơi vào bẫy.

Men say của sự cấm đoán bắt đầu ngấm vào hơi thở của cả hai, nồng đậm và không thể cứu vãn.