MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Độc ChiếmChương 3

Kẻ Độc Chiếm

Chương 3

672 từ · ~4 phút đọc

Dư âm của cái chạm tay trong phòng thay đồ vẫn còn khiến bầu không khí trong xe trở nên đặc quánh. Diệp Chi ngồi ở ghế sau, vờ nhìn ra ngoài cửa sổ để giấu đi gò má vẫn còn hơi nóng ran. Qua gương chiếu hậu, cô có thể thấy đôi mắt của Lôi – chúng vẫn bình thản một cách đáng ghét, nhưng đôi bàn tay đang siết chặt vô lăng đã phản bội lại vẻ ngoài điềm tĩnh đó.

"Chúng ta không về nhà," Lôi đột ngột lên tiếng, tông giọng chuyển sang trạng thái cảnh báo.

Diệp Chi nhíu mày: "Anh nói gì cơ? Tôi mệt rồi, tôi muốn..."

"Ngồi thấp xuống. Ngay lập tức!"

Lời ra lệnh của anh chưa dứt, một tiếng đoàng chói tai vang lên. Kính chắn gió phía sau rạn nứt như mạng nhện. Diệp Chi hét lên một tiếng thất thanh, theo bản năng co cụm người lại dưới sàn xe. Trái tim cô đập loạn xạ, đầu óc trống rỗng trước sự xuất hiện đột ngột của tử thần.

Lôi đánh lái một cú ngoặt gấp, lốp xe nghiến trên mặt đường tạo ra những tiếng rít ghê người. Anh không hề nao núng, một tay điều khiển vô lăng, tay kia rút khẩu súng ngắn dắt bên hông. Sự lạnh lùng thường ngày giờ đây biến thành một sát khí áp đảo.

"Nằm yên đó, không được ngẩng đầu lên!"

Chiếc xe lao vào một con hẻm nhỏ vắng người để cắt đuôi kẻ bám theo. Khi xe vừa dừng lại trong bóng tối nhập nhoạng của những bức tường rêu phong, Lôi nhanh chóng nhào người ra ghế sau. Trong không gian chật hẹp của cabin, cơ thể đồ sộ của anh bao phủ hoàn toàn lên người Diệp Chi, ép cô vào góc ghế.

Sức nóng từ lồng ngực vững chãi của anh ép sát vào lưng cô, tạo thành một lớp giáp sống không kẽ hở. Diệp Chi có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp tim đập mạnh mẽ, dồn dập của anh vang dội qua lớp áo mỏng. Mùi thuốc súng nồng đặc hòa quyện với mùi mồ hôi nam tính khiến đầu óc cô choáng váng.

"Hết... hết rồi sao?" cô thào thào, giọng run rẩy tận cùng.

"Suỵt." Lôi áp sát mặt vào hõm cổ cô để quan sát qua cửa kính phía sau. Hơi thở nóng rực của anh phả vào làn da nhạy cảm của Diệp Chi, làm nảy sinh một thứ cảm xúc kỳ lạ giữa lằn ranh sinh tử.

Trong tư thế ám muội này, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tay, mọi rào cản về giai cấp hay sự kiêu kỳ đều tan biến. Diệp Chi vô thức bám chặt lấy cánh tay săn chắc của Lôi, cảm nhận những khối cơ bắp đang gồng lên cứng ngắc để bảo vệ mình. Cô thấy mình thật nhỏ bé, còn anh lại giống như một ngọn núi sừng sững, vừa đáng sợ nhưng cũng là nơi an toàn duy nhất mà cô có thể bám víu.

Lôi cúi nhìn người con gái đang run rẩy trong lòng mình. Mái tóc cô rối bời, vài sợi vương trên khuôn mặt đẫm lệ. Một sự khao khát trỗi dậy mãnh liệt trong lòng người lính vốn chỉ biết đến kỷ luật – anh muốn siết chặt cô hơn, muốn xâm chiếm lấy sự mềm mại này để xoa dịu con thú dữ đang gầm thét trong máu. Nhưng anh nghiến răng, cưỡng lại sự kìm nén đến nghẹt thở đó.

"Đừng sợ," anh thì thầm, giọng nói thấp và rung động sát bên tai cô. "Có tôi ở đây, không ai có thể chạm vào cô."

Cái chạm tay của anh trên bờ vai cô lúc này không còn là sự vô tình, mà là một cái chạm vụng trộm mang theo lời hứa bảo hộ đầy chiếm hữu. Giữa tiếng súng nổ xa xăm và bóng tối bủa vây, một ranh giới khác lại vừa bị phá vỡ.