ựng lại, các khối cơ bắp cuồn cuộn lên như một phản xạ tự vệ.
"Đừng chạm vào... nó bẩn lắm," giọng anh khản đặc.
"Nó không bẩn," Diệp Chi thì thầm, giọng cô nghẹn lại vì một nỗi xót xa không tên. "Nó là bằng chứng cho việc anh đã sống sót."
Cô cầm lấy hộp sơ cứu nhỏ trên bàn, bóp một chút thuốc mỡ rồi nhẹ nhàng thoa lên vết thương mới đang chảy máu trên vai anh. Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được sức nóng từ lồng ngực vững chãi của anh dù anh đang quay lưng lại. Mùi hương của nước mưa hòa quyện với mùi máu và hơi ấm cơ thể tạo nên một loại men say của sự cấm đoán khiến hơi thở của Diệp Chi trở nên rối loạn.
Lôi nghiến chặt răng để không phát ra tiếng rên rỉ. Sự đụng chạm dịu dàng của cô còn khiến anh đau đớn hơn cả vết đạn. Nó đánh thức con quái vật khao khát trong anh, thứ mà anh đã cố gắng xiềng xích bằng lòng trung thành và kỷ luật. Sự kìm nén đến nghẹt thở khiến bàn tay anh đang chống trên mặt bàn gỗ siết chặt đến mức gỗ kêu răng rắc.
Anh đột ngột xoay người lại, nắm lấy cổ tay cô. Ánh mắt hai người giao nhau trong không gian chật hẹp. Một bên là sự trong sáng, thương cảm; một bên là sự tăm tối, cuồng nhiệt.
"Tiểu thư, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó," Lôi nói, hơi thở anh phả sát mặt cô, nặng nề và gấp gáp. "Tôi không phải là người tốt. Tôi là một món vũ khí, và vũ khí thì không có cảm xúc."
Diệp Chi không lùi bước, cô dùng bàn tay còn lại vuốt nhẹ lên vết sẹo trên gò má anh, một cái chạm vụng trộm đầy ngang ngạnh. "Vũ khí không biết đau, nhưng anh thì có."
Trong căn phòng rẻ tiền với tiếng mưa gõ nhịp trên mái tôn, ranh giới chuyên nghiệp mà Lôi dày công xây dựng đang sụp đổ từng mảng lớn trước sự dịu dàng của người con gái mà anh buộc phải bảo vệ.