MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Độc ChiếmChương 5

Kẻ Độc Chiếm

Chương 5

683 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa rừng về đêm càng lúc càng nặng hạt, kéo theo cái lạnh se sắt len lỏi qua những kẽ hở của cánh cửa gỗ mục nát. Căn phòng nhà nghỉ vốn đã chật hẹp nay càng trở nên ngột ngạt hơn khi bóng tối bao trùm, chỉ còn lại ánh sáng leo lắt từ chiếc đèn dầu cũ kỹ đặt trên bàn.

Diệp Chi co người dưới tấm chăn mỏng, hàm răng hơi va vào nhau cầm cập. Cô nhìn sang Lôi – người đàn ông ấy vẫn giữ nguyên tư thế ngồi tựa lưng vào tường, đôi mắt đăm đắm nhìn ra phía cửa sổ, tay nắm chặt khẩu súng như một thói quen không thể bỏ. Anh chỉ mặc chiếc áo lót mỏng, để lộ băng gạc trắng muốt trên vai đã bắt đầu thấm chút máu.

"Lâm... anh lên đây nằm đi. Sàn nhà lạnh lắm," Diệp Chi lí nhí, dịch người sát vào mép tường để chừa lại một khoảng trống nhỏ trên chiếc giường đơn hẹp.

Lôi không quay đầu lại, giọng anh lạnh băng như sương muối: "Tôi quen rồi. Cô ngủ đi."

"Nhưng anh đang bị thương. Nếu anh ngã bệnh, ai sẽ bảo vệ tôi?"

Câu hỏi của cô khiến anh khựng lại. Sau một hồi im lặng kéo dài, Lôi chậm rãi đứng dậy. Anh không nằm xuống ngay mà thổi tắt ngọn đèn dầu. Bóng tối ập đến, khiến các giác quan của Diệp Chi trở nên nhạy bén một cách lạ thường. Cô cảm nhận được sức nặng của anh khi anh ngồi xuống mép giường, rồi nằm xuống bên cạnh cô.

Chiếc giường quá hẹp khiến hai cơ thể gần như dính chặt vào nhau. Diệp Chi có thể cảm nhận rõ ràng sức nóng từ lồng ngực vững chãi của Lôi tỏa ra, sưởi ấm cho cơ thể đang run rẩy của cô. Trong bóng tối, mùi hương nam tính nồng nàn của anh bao vây lấy cô, một mùi vị của bụi đường, sương gió và cả sự che chở tuyệt đối.

"Lâm này," cô thì thầm vào khoảng không, "những vết sẹo đó... có phải rất đau không?"

Lôi im lặng hồi lâu, hơi thở anh nặng nề trong đêm vắng. "Đau đớn là thứ duy nhất nhắc nhở tôi rằng mình vẫn còn sống. Ở chiến trường, nếu không thấy đau, nghĩa là cô đã chết."

Diệp Chi xoay người lại, đối mặt với anh. Trong ánh sáng lờ mờ từ những tia chớp thỉnh thoảng xẹt qua ngoài cửa sổ, cô thấy ánh mắt anh đang nhìn mình – một ánh mắt không còn sự lạnh lùng của một vệ sĩ, mà là sự khao khát đầy kìm nén đến nghẹt thở.

Cánh tay của Lôi vô tình chạm vào eo cô, một cái chạm vụng trộm khiến cả hai đều nín thở. Diệp Chi không lùi lại, trái lại, cô rúc sâu hơn vào lồng ngực anh, tìm kiếm sự an toàn trong vòng tay của người đàn ông mà cô vốn dĩ nên giữ khoảng cách.

"Anh không phải là vũ khí," cô nói khẽ, bàn tay nhỏ bé đặt lên nhịp tim đang đập dồn dập của anh. "Vũ khí không có trái tim đập nhanh như thế này khi ở gần tôi."

Lôi nghiến chặt răng, bàn tay anh siết nhẹ eo cô như một phản xạ chiếm hữu. Men say của sự cấm đoán đang dâng cao, thôi thúc anh xóa bỏ mọi quy tắc để chiếm lấy đôi môi đang mời gọi kia. Nhưng anh biết, mình không được phép. Anh là kẻ đứng trong bóng tối để bảo vệ ánh sáng của cô, và bóng tối thì không bao giờ được phép chạm vào mặt trời.

"Ngủ đi, Chi," giọng anh khàn đục, chứa đựng một sự chịu đựng ghê gớm. "Đừng thử thách lòng kiên nhẫn của một kẻ không còn gì để mất."

Đêm đó, giữa tiếng mưa gào thét, hai linh hồn cô độc nương tựa vào nhau, tìm thấy một thứ bình yên mong manh và đầy tội lỗi ngay sát ranh giới của sự bùng nổ.