Ánh sáng yếu ớt của buổi sớm ban mai xuyên qua những kẽ hở của vách gỗ, rọi lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Diệp Chi tỉnh dậy bởi một cảm giác ấm áp và bao bọc đến lạ kỳ. Cô chưa bao giờ thấy mình được ngủ sâu và an toàn đến thế giữa một nơi hoang tàn như thế này.
Khi ý thức dần quay lại, cô nhận ra mình đang nằm gọn trong lòng Lôi. Cánh tay săn chắc của anh vòng qua eo cô, siết nhẹ một cách vô thức trong lúc ngủ, trong khi đầu cô gối lên khuôn ngực vững chãi, nơi nhịp tim anh đập đều đặn như một chiếc đồng hồ quả lắc. Một đôi chân của anh chen giữa hai chân cô, tạo nên một tư thế gắn kết không kẽ hở.
Diệp Chi nín thở. Ở khoảng cách này, cô có thể thấy rõ những sợi mi dài của anh, làn da hơi thô ráp và hơi thở nồng nàn mùi nam tính phả nhẹ lên trán cô. Sự va chạm da thịt trực tiếp qua lớp áo mỏng manh khiến một luồng điện tê dại lan tỏa khắp cơ thể. Đây chính là men say của sự cấm đoán – thứ cảm giác tội lỗi nhưng lại ngọt ngào đến mức cô không muốn rời đi.
Đột nhiên, đôi mắt Lôi mở sầm ra. Bản năng của một kẻ từng trải qua hàng trăm cuộc phục kích khiến anh tỉnh táo ngay lập tức. Ánh mắt anh khi vừa chạm vào Diệp Chi hiện lên một sự xao động mãnh liệt, một khao khát chiếm hữu không kịp che giấu, trước khi sự lạnh lùng chuyên nghiệp kịp quay trở lại bao phủ lấy gương mặt anh.
Lôi buông tay khỏi eo cô như thể vừa chạm phải lửa. Anh ngồi bật dậy, cơ bắp ở lưng và vai gồng lên, khiến vết thương tối qua khẽ rỉ máu.
"Tôi xin lỗi, tiểu thư. Tôi đã quá giới hạn," giọng anh khàn đặc, chứa đựng sự kìm nén đến nghẹt thở.
"Lâm, tôi..." Diệp Chi chưa kịp nói hết câu thì Lôi đã giơ tay ra hiệu im lặng. Anh nhanh chóng vớ lấy khẩu súng dắt bên hông, đôi tai nhạy bén khẽ giật.
Tiếng động cơ xe ô tô gầm rú từ xa đang tiến lại gần nhà nghỉ, kèm theo tiếng bước chân dẫm lên lá khô xào xạc. Kẻ thù đã tìm thấy họ nhanh hơn dự kiến.
"Chúng đến rồi. Đi theo tôi!"
Lôi nắm chặt tay Diệp Chi, kéo cô đứng dậy. Anh không chạy ra cửa chính mà dẫn cô ra lối cửa sổ phía sau phòng tắm. Trước khi nhảy xuống, anh xoay người lại, áp sát cô vào bức tường ẩm mốc. Giữa tiếng bước chân đang dồn dập đến gần, anh dùng thân hình cao lớn của mình để bao bọc hoàn toàn lấy cô.
Sức nóng từ lồng ngực vững chãi của anh một lần nữa trở thành lá chắn duy nhất. Diệp Chi cảm nhận được sự cứng nhắc của khẩu súng áp vào hông và sự mềm mại của cơ thể mình đang bị anh ép chặt đến đau đớn. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Lôi cúi xuống, môi anh lướt qua tai cô, thì thầm một câu nói mang theo hơi thở nóng rực:
"Bám chặt lấy tôi. Dù có chuyện gì xảy ra, cũng không được buông tay."
Đó là một cái chạm vụng trộm của ý chí, một sự xâm chiếm vào tận cùng tâm trí của Diệp Chi. Anh không chỉ bảo vệ cô, anh đang từng bước khiến cô phụ thuộc vào anh, biến anh thành dưỡng khí duy nhất mà cô có thể hít thở trong cơn bão tố này.
Họ nhảy xuống thảm lá mục ngay khi cánh cửa phòng bị đạp tung. Tiếng súng lại vang lên xé toạc sự yên tĩnh của buổi sớm, mở đầu cho một cuộc rượt đuổi sinh tử mới, nơi ranh giới giữa sự sống và tình yêu cấm kỵ càng trở nên nhòe lệ.