Tiếng súng nổ đanh gọn phía sau lưng khiến chim chóc trong rừng bay tán loạn. Lôi nắm chặt tay Diệp Chi, kéo cô chạy xuyên qua những tán lá gai góc. Đôi chân trần của cô vốn dĩ không chịu nổi địa hình rừng núi, nhưng nỗi sợ hãi và hơi ấm từ bàn tay to lớn của Lôi đã thôi thúc cô tiến bước.
"Hự..." Lôi khẽ rên lên khi một cành cây quẹt trúng vết thương trên vai, nhưng bước chân anh không hề chậm lại.
Phía trước họ là một con suối lớn, nước chảy xiết sau trận mưa đêm qua. Tiếng nước đổ ầm ầm như muốn nuốt chửng mọi âm thanh khác. Lôi dừng lại bên bờ đá trơn trượt, anh nhìn dòng nước dữ dội rồi nhìn sang gương mặt tái mét vì kiệt sức của Diệp Chi.
"Tiểu thư, bám lấy cổ tôi!"
Không đợi cô trả lời, Lôi cúi xuống, một tay xốc ngang hông, tay kia luồn xuống dưới đầu gối cô, bế bổng Diệp Chi lên theo kiểu công chúa. Diệp Chi hoảng hốt bám chặt lấy cổ anh, cả cơ thể cô dán chặt vào khối cơ bắp rắn chắc của người đàn ông.
Khi Lôi bước xuống nước, dòng suối lạnh buốt dâng cao đến tận hông anh. Để giữ thăng bằng giữa dòng nước xiết, anh buộc phải ghì chặt cô vào lòng hơn bao giờ hết. Sức nóng từ lồng ngực vững chãi của Lôi tỏa ra như một lò sưởi tự nhiên, đối lập hoàn toàn với làn nước đá giá băng bên dưới.
Trong tư thế này, khuôn mặt Diệp Chi bị ép sát vào hõm cổ của anh. Cô có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng từ vết thương mới bị hở ra, trộn lẫn với mùi hoang dã của rừng già toát ra từ da thịt anh. Mỗi bước đi của Lôi là một lần cơ thể họ ma sát vào nhau. Sự va chạm này không còn là vô tình, nó là một sự gắn kết sinh tử đầy men say của sự cấm đoán.
"Lâm... anh chảy máu nhiều quá," Diệp Chi thì thầm, hơi thở của cô phả vào làn da nóng hổi của anh.
Lôi nghiến chặt răng, những thớ cơ ở cánh tay gồng lên cứng ngắc như thép nguội. Sự kìm nén đến nghẹt thở không chỉ đến từ áp lực của dòng nước, mà còn từ sự mềm mại của người con gái đang nằm gọn trong vòng tay mình. Cảm giác vòng eo thon nhỏ và đôi chân dài của cô quấn quýt lấy người mình khiến bản năng của một gã đàn ông trong anh trỗi dậy mãnh liệt, muốn vứt bỏ mọi sự chuyên nghiệp để chiếm hữu lấy cô ngay tại đây.
"Câm lặng đi," anh gầm nhẹ trong cổ họng, giọng nói chứa đựng một sự khao khát đầy nguy hiểm.
Khi sang đến bờ bên kia, Lôi đặt cô xuống một hốc đá khuất tầm nhìn. Anh thở dốc, những giọt nước suối hòa cùng mồ hôi chảy dài từ thái dương xuống khuôn ngực trần đầy sẹo. Diệp Chi nhìn anh, trong mắt cô không còn sự kiêu kỳ của một tiểu thư, mà chỉ còn sự ngưỡng mộ và một thứ tình cảm nồng cháy đang nhen nhóm.
Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi vết máu trên vai anh. Cái chạm vụng trộm của những ngón tay mềm mại trên da thịt thô ráp khiến Lôi khựng lại. Anh bắt lấy tay cô, siết chặt. Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến lạ kỳ, chỉ còn tiếng nước chảy và tiếng nhịp tim của hai người đang đập loạn nhịp.
"Đừng chạm vào tôi lúc này," Lôi nhìn cô bằng ánh mắt tối sầm, đầy tính răn đe. "Nếu cô không muốn tôi quên mất mình là ai."
Ranh giới của sự bảo hộ lúc này chỉ còn là một sợi chỉ mỏng manh, sẵn sàng đứt đoạn bất cứ lúc nào trước sức nóng của sự khát khao.