MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Độc ChiếmChương 12

Kẻ Độc Chiếm

Chương 12

645 từ · ~4 phút đọc

Hơi nước nóng lan tỏa trong căn phòng tắm nhỏ hẹp, làm mờ mịt tấm gương cũ kỹ. Diệp Chi rũ bỏ lớp quần áo rách nát và bụi bặm, để dòng nước ấm gột rửa những mệt mỏi và sợ hãi suốt những ngày qua. Nhưng dù nước có nóng đến thế nào, cô vẫn không thể xua tan được cảm giác tê dại trên làn da nơi những ngón tay của Lôi từng chạm vào.

Khi bước ra khỏi bồn tắm, cô mới sững sờ nhận ra bộ váy lụa của mình đã không còn khả năng cứu vãn. Cô quấn tạm chiếc khăn tắm trắng ngang ngực, rón rén mở cửa phòng tắm.

Lôi đang đứng ở ban công, bóng lưng rộng bản của anh ngược sáng dưới ánh trăng mờ. Anh đã thay một chiếc quần dài sẫm màu, để trần lồng ngực vạm vỡ với những thớ cơ săn chắc đang hơi bóng lên vì mồ hôi. Nghe tiếng cửa, anh quay lại. Ánh mắt anh khựng lại ở bờ vai trần ướt át và đôi chân thon dài của Diệp Chi.

Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng sóng vỗ ngoài khơi và nhịp tim đập loạn của cả hai. Sự kìm nén đến nghẹt thở bao trùm khi Lôi vội vàng quay đi, giọng anh khàn đặc:

"Tôi... tôi có để một chiếc áo sơ mi sạch trên giường. Cô mặc tạm đi."

Diệp Chi đi vào trong, cầm chiếc áo sơ mi đen của anh lên. Nó quá rộng so với cơ thể mảnh mai của cô, vạt áo dài xuống quá nửa đùi. Khi mặc vào, cô cảm nhận được lớp vải cotton thô ráp nhưng ấm áp, và quan trọng nhất là mùi hương của Lôi – mùi gỗ đàn hương hòa quyện với chút vị mặn của biển – bao bọc lấy toàn bộ giác quan của cô.

Cô bước ra ngoài hiên, nơi Lôi đang đứng tựa vào lan can, tay cầm một điếu thuốc lá cháy dở.

"Lâm..."

Lôi quay đầu lại. Hình ảnh Diệp Chi trong chiếc áo sơ mi của mình, mái tóc còn ẩm ướt rũ trên vai, và những chiếc cúc áo phía trên được cài hờ hững khiến cổ họng anh khô khốc. Chiếc áo đen càng làm nổi bật làn da trắng sứ của cô dưới ánh trăng. Đây là một loại men say của sự cấm đoán tàn nhẫn nhất mà anh từng phải đối mặt.

"Tiểu thư, cô nên đi ngủ sớm," anh nói, giọng rung lên một sự kiềm chế ghê gớm. Anh không dám nhìn thẳng vào cô, vì anh biết nếu nhìn thêm một giây nào nữa, bản năng của một con thú dữ sẽ chiến thắng lý trí của một vệ sĩ.

Diệp Chi bước lại gần, bàn tay nhỏ bé vươn ra, nhẹ nhàng chạm vào những vết sẹo trên cánh tay anh. Cái chạm vụng trộm này khiến cơ bắp Lôi giật mạnh.

"Chiếc áo này... có mùi của anh," cô thì thầm, ngước đôi mắt long lanh nhìn anh. "Nó khiến tôi thấy an tâm hơn bất cứ thứ gì."

Lôi vứt điếu thuốc xuống đất, xoay người lại đối diện với cô. Sức nóng từ lồng ngực vững chãi của anh phả sát vào mặt cô. Anh cúi xuống, một tay nắm lấy mạn sườn cô qua lớp vải áo sơ mi mỏng, siết nhẹ.

"Cô có biết việc mặc áo của một người đàn ông trong hoàn cảnh này có nghĩa là gì không?" anh gầm nhẹ, ánh mắt tối sầm đầy tính chiếm hữu.

Diệp Chi không lùi bước, cô hơi kiễng chân, hơi thở của cô và anh quyện vào nhau, đặc quánh sự khao khát. "Tôi biết. Và tôi không hối hận."

Ranh giới chuyên nghiệp cuối cùng dường như đang tan chảy dưới sức nóng của đêm trăng bên bờ vịnh vắng.