MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Độc ChiếmChương 11

Kẻ Độc Chiếm

Chương 11

700 từ · ~4 phút đọc

Cuộc hành trình trốn chạy tạm thời dừng lại khi Lôi đưa Diệp Chi đến một "ngôi nhà an toàn" nằm biệt lập trên một vách đá nhìn ra biển Đông. Đây là căn nhà gỗ cũ kỹ mà anh đã tự tay chuẩn bị từ nhiều năm trước, nơi không có tên trên bản đồ và chỉ có thể tiếp cận bằng một con đường mòn nhỏ hẹp.

Tiếng sóng biển vỗ rì rào vào vách đá thay thế cho tiếng mưa rừng nặng nề. Không gian ở đây rộng mở nhưng lại cô lập vô cùng, tạo nên một cảm giác tự do đầy rẫy hiểm nguy.

"Vào đi. Ở đây tạm thời an toàn," Lôi nói, giọng anh đã lấy lại vẻ trầm mặc, nhưng ánh mắt khi nhìn Diệp Chi không còn giữ được sự thản nhiên như trước.

Diệp Chi bước vào trong. Căn nhà tối giản với một vài món đồ gỗ mộc mạc, mùi gỗ thông và muối biển tràn ngập trong không khí. Cô mệt mỏi buông mình xuống chiếc ghế bành cũ, đôi chân trần giờ đây đã sưng đỏ vì đi rừng.

Lôi không nói gì, anh lẳng lặng đi lấy một thau nước ấm và một ít thuốc sát trùng. Anh quỳ xuống trước mặt cô – tư thế của một kẻ phục tùng nhưng khí chất lại của một kẻ làm chủ. Anh nhẹ nhàng nâng bàn chân nhỏ bé, lấm lem bùn đất của cô đặt lên đầu gối mình.

Sức nóng từ lồng ngực vững chãi của anh ở ngay sát tầm mắt khiến Diệp Chi bối rối. Cô định rụt chân lại nhưng bàn tay to lớn của anh đã giữ chặt lấy cổ chân cô.

"Đừng cử động," anh nói khẽ.

Những ngón tay thô ráp, chai sạn của Lôi chậm rãi lau sạch những vết xước trên mu bàn chân cô. Sự đụng chạm này mang theo một luồng điện nhẹ nhàng nhưng âm ỉ, len lỏi qua da thịt và thấm sâu vào huyết quản. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở của hai người hòa cùng tiếng sóng.

Diệp Chi nhìn cúi xuống, nhìn đỉnh đầu với mái tóc đen cứng của anh, rồi nhìn xuống bờ vai đang gồng lên dưới lớp áo phông đen. Cô nhận ra rằng sau nụ hôn ở hang động, giữa họ đã hình thành một sợi dây liên kết không thể cắt đứt. Đó không còn là sự bảo vệ đơn thuần, mà là sự căng thẳng giữa các giác quan – khi mỗi cái chạm, mỗi ánh nhìn đều chứa đựng một ẩn ý sâu xa.

Lôi ngước lên, ánh mắt anh vô tình chạm phải đôi chân dài trắng muốt của cô đang lộ ra dưới tà váy lụa rách nát. Một cái chạm vụng trộm của ánh mắt khiến không khí trong căn phòng bỗng chốc trở nên nóng bỏng. Anh nhận ra sự mềm mại của cô là một loại thuốc độc, và anh đang tự nguyện uống cạn nó.

"Tiểu thư, ở đây chỉ có một phòng tắm và một chiếc giường duy nhất," Lôi đứng dậy, giọng anh khàn đặc vì sự kìm nén đến nghẹt thở. "Tôi sẽ ngủ ở ngoài hiên để canh gác."

"Không," Diệp Chi đứng dậy, bước lại gần anh, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh. "Ngoài đó gió lạnh lắm. Anh đang bị thương... tôi không cho phép anh làm vậy."

Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng lướt qua lồng ngực anh, nơi nhịp tim đang đập mạnh mẽ sau lớp áo. Men say của sự cấm đoán một lần nữa trỗi dậy, thách thức mọi quy tắc chuyên nghiệp còn sót lại.

"Lâm, đừng đẩy tôi ra xa nữa. Ở đây... chỉ có chúng ta thôi."

Lôi nhắm mắt lại, nghiến chặt răng để ngăn bản thân mình không lao vào chiếm đoạt lấy người con gái trước mặt. Sự căng thẳng giữa họ lúc này giống như một sợi dây đàn bị kéo căng hết mức, chỉ cần một cái chạm nhẹ nữa thôi, nó sẽ đứt tung và kéo cả hai vào vực thẳm của sự cuồng nhiệt.