Tiếng súng vừa bị bỏ rơi rơi xuống phiến đá vang lên một âm thanh khô khốc, nhưng nó nhanh chóng bị khỏa lấp bởi tiếng nhịp tim dồn dập của cả hai. Trong không gian chật hẹp của hang động, hơi nóng tỏa ra từ cơ thể Lôi như một cơn lốc xoáy, cuốn phăng mọi sự tỉnh táo cuối cùng của Diệp Chi.
Cô vòng tay qua cổ anh, những ngón tay luồn vào mái tóc ngắn cứng cáp, hơi xù xì vì sương gió. Diệp Chi không còn là tiểu thư đài các kiêu kỳ, cô lúc này chỉ là một người đàn bà đang khao khát hơi ấm từ người đàn ông duy nhất có thể bảo vệ mình.
"Lâm... đừng đẩy tôi ra," cô thì thầm, giọng nói run rẩy hòa vào tiếng thác nước ầm ào bên ngoài.
Lôi đứng chết trân, cơ thể anh cứng nhắc như một khối đá vôi. Sự kìm nén đến nghẹt thở bấy lâu nay như một con đê đang nứt vỡ trước sức ép của dòng nước lũ. Anh nhìn xuống đôi môi đang hé mở của cô, đôi môi mang sắc hồng nhạt nhòa trong bóng tối nhưng lại rực rỡ hơn bất cứ thứ gì anh từng thấy trong đời.
"Cô biết mình đang làm gì không?" giọng anh khản đặc, chất chứa một sự đe dọa cuối cùng. "Nếu tôi chạm vào cô, sẽ không có đường lui đâu."
Diệp Chi không trả lời bằng lời nói. Cô kiễng chân, chủ động áp đôi môi mềm mại của mình lên bờ môi khô nồng mùi thuốc lá của anh.
Đó là một sự bùng nổ.
Lôi rên rỉ một tiếng thấp trong cổ họng, một âm thanh chứa đựng cả sự thống khổ lẫn khoái cảm. Sự kiềm chế cuối cùng chính thức tan tành. Anh xoay người, ép mạnh Diệp Chi vào vách đá xù xì, đôi bàn tay to lớn, thô ráp ôm trọn lấy khuôn mặt cô, chiếm lấy nụ hôn đó với một sự khao khát điên cuồng.
Nụ hôn của anh không hề nhẹ nhàng. Nó mang theo men say của sự cấm đoán, sự mạnh bạo của một kẻ đã sống quá lâu trong bóng tối và giờ đây tìm thấy ánh sáng duy nhất của đời mình. Anh hôn cô như thể đây là lần cuối cùng anh được thở, như thể anh đang muốn khảm sâu linh hồn mình vào cơ thể cô.
Sức nóng từ lồng ngực vững chãi của Lôi ép chặt lấy lồng ngực phập phồng của Diệp Chi. Qua lớp áo mỏng manh đẫm nước mưa, cô cảm nhận được từng vết sẹo cứng trên người anh đang ma sát vào da thịt mình – những minh chứng cho sự tàn khốc, nhưng lúc này lại trở thành thứ kích thích giác quan mạnh mẽ nhất.
Bàn tay Lôi trượt xuống, siết chặt lấy eo cô rồi dừng lại ở hông, một cái chạm vụng trộm đầy tính chiếm hữu mà chỉ vài giờ trước anh còn không dám mơ tới. Diệp Chi ngửa cổ, tận hưởng sự xâm chiếm mãnh liệt này, hơi thở của họ quyện vào nhau, đặc quánh và nóng rực giữa cái lạnh của hang đá.
Trong khoảnh khắc đó, Lôi biết mình đã phản bội lại lời thề chuyên nghiệp, phản bội lại cha cô và phản bội chính những nguyên tắc sống của mình. Anh không còn là người vệ sĩ trung thành; anh đã trở thành một kẻ tội đồ bị mê hoặc bởi chính người mình cần bảo vệ.
Nụ hôn kéo dài đến mức dưỡng khí như cạn kiệt. Khi Lôi rời môi cô, anh vẫn áp trán mình vào trán cô, hơi thở cả hai vẫn dồn dập và hỗn loạn.
"Kể từ giờ phút này," Lôi thì thầm, đôi mắt anh tối sầm và sâu thẳm, "mạng của tôi là của cô, nhưng cô... cũng phải thuộc về tôi."
Trận mưa bên ngoài đã tạnh, nhưng cơn bão trong lòng họ chỉ mới bắt đầu. Giai đoạn một khép lại bằng một dấu ấn của sự phản bội ngọt ngào, mở ra một hành trình mà ranh giới trắng đen đã hoàn toàn bị xóa nhòa.