MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Độc ChiếmChương 9

Kẻ Độc Chiếm

Chương 9

644 từ · ~4 phút đọc

Bên ngoài, màn mưa bắt đầu thưa dần, nhưng không gian trong hang động vẫn đặc quánh một sự im lặng đầy căng thẳng. Lôi hiểu rằng anh không thể luôn ở bên cạnh cô từng giây phút khi cuộc chiến thực sự nổ ra. Để bảo vệ cô, anh buộc phải biến cô thành một kẻ có thể tự sinh tồn.

Anh rút khẩu súng ngắn từ thắt lưng, tháo hộp tiếp đạn rồi đặt nó vào lòng bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Chi. Sự lạnh lẽo của kim loại khiến cô khẽ rùng mình.

"Cầm lấy. Cô phải biết cách sử dụng nó," Lôi ra lệnh, giọng anh không còn sự dịu dàng của đêm qua mà quay lại vẻ khắc nghiệt của một huấn luyện viên.

Diệp Chi nhìn khẩu súng với vẻ lo sợ. "Tôi... tôi chưa bao giờ chạm vào thứ này."

"Vậy thì học ngay bây giờ."

Lôi bước lại phía sau cô. Anh không giữ khoảng cách như thường lệ mà áp sát cơ thể mình vào lưng cô. Một tay anh vòng qua vai, nắm lấy bàn tay đang cầm súng của cô, tay kia đặt lên eo để điều chỉnh trọng tâm. Sức nóng từ lồng ngực vững chãi của anh bao trùm toàn bộ cơ thể Diệp Chi, khiến cô thấy mình như bị giam cầm trong một vòng vây nóng rực.

"Giơ tay cao bằng tầm mắt. Lưng thẳng lên," anh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào vành tai cô.

Mỗi khi Lôi điều chỉnh tư thế cho cô, làn da thô ráp của anh lại ma sát với làn da mềm mại của Diệp Chi. Những ngón tay anh bao bọc lấy ngón tay cô, hướng dẫn cách đặt vào cò súng. Sự tương phản giữa bàn tay đầy sẹo, cứng như thép của anh và bàn tay búp măng run rẩy của cô tạo nên một sự kích thích giác quan mạnh mẽ.

Sự kìm nén đến nghẹt thở trỗi dậy khi Diệp Chi cảm nhận được từng thớ cơ bắp của Lôi đang gồng lên phía sau mình. Cô không thể tập trung vào mục tiêu giả định trước mặt, vì tâm trí cô chỉ còn lại sự hiện diện quá đỗi mãnh liệt của người đàn ông này.

"Đừng run," Lôi nói, giọng anh bỗng chốc trở nên trầm đục. Anh siết chặt bàn tay cô hơn, một cái chạm vụng trộm đầy chiếm hữu. "Trong khoảnh khắc bóp cò, cô phải quên đi sự sợ hãi. Cô chỉ được phép nghĩ đến việc sống sót."

Diệp Chi xoay nhẹ đầu, ánh mắt cô chạm phải ánh nhìn sâu hoắm, tối tăm của anh ở khoảng cách chỉ vài centimet. Trong bóng tối của hang động, men say của sự cấm đoán bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô thấy mình không còn muốn học cách dùng súng, cô chỉ muốn xoay người lại và tan chảy trong lồng ngực ấy.

Lôi cũng nhận ra sự xao nhãng của cô. Anh thấy đôi môi cô hơi hé mở, hơi thở của cô gấp gáp và đầy khao khát. Anh biết mình nên lùi lại, nhưng bàn tay đang đặt trên eo cô lại vô thức siết chặt thêm. Ranh giới giữa một vệ sĩ chuyên nghiệp và một gã đàn ông đang yêu điên cuồng sắp sửa vỡ tan trước sự quyến rũ ngây thơ của người con gái trong lòng.

"Tiểu thư..." anh gọi tên cô một cách yếu ớt, như một lời cảnh báo cuối cùng cho chính bản thân mình.

Nhưng Diệp Chi đã không để anh kịp rút lui. Cô buông khẩu súng xuống phiến đá, xoay người lại, vòng tay qua cổ anh. Trong khoảnh khắc đó, kim loại lạnh lẽo và da thịt nóng bỏng hòa làm một, báo hiệu cho một chương mới đầy tội lỗi sắp bắt đầu.