Tiếng chuông điện thoại rung lên trên mặt bàn gỗ, phá tan bầu không khí tĩnh lặng của căn hộ vào lúc bốn giờ sáng. Trần Vũ mở mắt, anh không cần mất thời gian để tỉnh táo. Thói quen của một người làm nghề "thu dọn hiện trường" đã rèn cho anh khả năng bật dậy và phản xạ ngay lập tức với bóng tối.
Vũ cầm lấy chiếc điện thoại. Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên, khàn đặc và có chút run rẩy. Hợp đồng mới: Một căn chung cư cũ ở quận 5. Người thuê nhà đã qua đời hơn một tuần trước khi được phát hiện. Người ta gọi đó là "cái chết cô độc".
Anh khoác lên mình bộ đồng phục xám tro, xếp gọn gàng găng tay, khẩu trang y tế và các túi đựng chuyên dụng vào vali. Trước khi ra khỏi cửa, Vũ liếc nhìn bàn tay mình dưới ánh đèn hành lang. Đôi bàn tay sạch sẽ, những đầu ngón tay hơi thô nhưng nhạy cảm. Anh thầm nghĩ, hôm nay mình lại chuẩn bị chạm vào cuộc đời của một người mà đến khi chết đi, họ chẳng còn ai để chạm tới.
Căn chung cư cũ kỹ đón anh bằng mùi vôi vữa mục nát và tiếng cầu thang máy rít lên từng hồi khô khốc. Khi cánh cửa phòng 302 mở ra, một luồng không khí đặc quánh ập vào mặt. Đó là một mùi hương khó tả—không chỉ là mùi của sự phân hủy sinh học, mà còn là mùi của sự lãng quên, mùi của những chồng báo cũ bám bụi và hơi ẩm từ những góc tường không bao giờ thấy ánh mặt trời.
Vũ hít một hơi sâu qua lớp khẩu trang than hoạt tính, rồi bắt đầu bước vào.
Chủ nhân căn nhà là một cụ ông tên giáo sư Hiền. Trên sàn nhà, những tờ bản thảo viết tay rơi vãi khắp nơi. Vũ ngồi thụp xuống, bắt đầu quy trình của mình. Anh không vội vã vứt bỏ tất cả vào túi rác như những đơn vị dọn dẹp vệ sinh công nghiệp thông thường. Anh cầm một chiếc kính cận bị gãy gọng trên bàn lên, cẩn thận lau sạch bụi rồi đặt vào chiếc hộp gỗ nhỏ dành cho di vật quan trọng.
Dưới gầm giường, anh tìm thấy một hộp thiếc cũ đựng đầy những chiếc nắp chai nước ngọt. Có lẽ với người ngoài, đó là rác, nhưng Vũ dừng lại. Anh nhìn thấy những mẩu giấy nhỏ dán dưới mỗi nắp chai, ghi ngày tháng và một dòng chữ ngắn ngủi: "Ngày con trai gọi điện", "Ngày trời đổ cơn mưa đầu mùa", "Ngày mua được cuốn sách hay".
Vũ cảm thấy ngực mình hơi thắt lại. Một con người từng dành cả đời để nghiên cứu những học thuyết cao siêu, hóa ra khi về già lại bám víu lấy những niềm vui vụn vặt từ những nắp chai bỏ đi để chống chọi với sự cô đơn cùng cực. Anh nhẹ nhàng nhặt từng cái nắp, lau sạch và xếp chúng ngay ngắn.
Tiếng bước chân của người con trai – vị khách hàng đã gọi điện cho anh – vang lên ngoài cửa. Người đàn ông đó không dám bước vào, chỉ đứng ở hành lang, tay bịt mũi, giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Anh dọn nhanh giúp tôi, những gì không đáng giá cứ vứt hết đi. Càng sớm càng tốt, tôi còn phải làm thủ tục trả nhà."
Vũ không ngẩng đầu lên, anh chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc nắp chai có ghi dòng chữ: Ngày con trai gọi điện. Ngày đó đã cách đây năm năm.
Anh khẽ đáp, giọng trầm và lạnh: "Đồ đạc có thể không đáng giá, nhưng ký ức thì không thể vứt nhanh được đâu."
Người đàn ông kia sững lại, định nói gì đó rồi lại im lặng. Trong căn phòng tối tăm, chỉ còn nghe tiếng sột soạt của giấy và tiếng Vũ nhặt từng mảnh vỡ của một đời người. Anh biết, khi anh rời khỏi đây, căn phòng này sẽ sạch bong, không còn dấu vết của giáo sư Hiền. Nhưng trong ngăn kéo bí mật của tâm hồn mình, Vũ lại vừa thu nhận thêm một mảnh linh hồn cô độc nữa.
Công việc của anh là xóa đi dấu vết của cái chết, nhưng cũng là người cuối cùng xác nhận rằng: Người này đã từng thực sự tồn tại, từng đau lòng và từng hy vọng.