Vũ trở về nhà khi ánh bình minh đã nhuộm tím một góc trời Sài Gòn. Sau vụ việc của Linh, đôi bàn tay anh mỏi nhừ, nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến lạ kỳ. Anh ngồi xuống sàn nhà, lôi từ trong vali ra chiếc hộp inox y tế của cha mình – vật mà anh vẫn luôn mang theo kể từ đêm ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa.
Dưới đáy hộp, phía sau lớp lót nỉ đã mục nát, Vũ phát hiện ra một ngăn bí mật nhỏ mà trước đây anh đã bỏ lỡ. Anh dùng mũi dao nhỏ cậy nhẹ, một mảnh giấy gấp tư rơi ra. Mảnh giấy này không giống với lá thư xúc động anh đã đọc; nó là một tấm danh thiếp cũ kỹ, đen bóng với duy nhất một biểu tượng hình chiếc chổi quét ngang qua một vầng trăng khuyết.
Mặt sau mảnh giấy là dòng chữ viết tay gấp gáp của cha anh: "Gửi Người Kế Thừa của bóng đêm. Nếu tôi không thể hoàn thành cuộc dọn dẹp này, hãy tìm đến Hội Quét Đường. Vũ không được biết về họ, trừ khi nó tự tìm thấy biểu tượng này."
Vũ lặng người. "Hội Quét Đường"? Cha anh, một nhà khoa học chính trực, tại sao lại liên quan đến một tổ chức có cái tên kỳ lạ như vậy? Và tại sao nghề dọn dẹp di vật mà anh chọn một cách ngẫu nhiên sau biến cố gia đình, hóa ra lại là một sự "kế thừa" đã được định sẵn?
Sự tò mò thôi thúc Vũ hành động. Anh không gọi cho An, vì trực giác mách bảo đây là con đường anh phải đi một mình. Theo địa chỉ in chìm trên tấm danh thiếp, Vũ tìm đến một khu phố cổ nằm ven sông, nơi những ngôi nhà gỗ cũ kỹ vẫn kiên cường đứng vững giữa vòng vây của những tòa nhà chọc trời.
Điểm đến là một tiệm đồ cổ không có biển hiệu. Bên trong, mùi gỗ đàn hương và mùi bụi bẩn đặc trưng của thời gian bao phủ không gian. Một người đàn ông già nua, đôi mắt mờ đục nhưng phong thái cực kỳ nhanh nhẹn, đang tỉ mỉ dùng cọ nhỏ quét bụi cho một chiếc bình gốm cổ.
Vũ đặt tấm danh thiếp lên bàn gỗ. "Cha tôi đã để lại cái này."
Ông già dừng tay, nhìn tấm danh thiếp rồi ngước lên nhìn Vũ. Một nụ cười bí hiểm nở trên môi ông: "Trần Vũ? Cháu đến muộn hơn ta tưởng. Cha cháu, Trần Định, là một trong những 'Người Quét Đường' ưu tú nhất mà chúng ta từng có."
Vũ nhíu mày: "Tôi tưởng cha tôi là một nhà khoa học."
"Khoa học chỉ là công việc ban ngày," ông già đứng dậy, ra hiệu cho Vũ đi theo vào căn phòng phía sau. "Người Quét Đường là một hội kín gồm những người làm đủ mọi ngành nghề: bác sĩ, giáo sư, thợ đóng giày, và cả những người dọn rác. Chúng ta có mặt ở những nơi mà pháp luật không chạm tới, để 'dọn dẹp' những sự thật bị vùi lấp, những bằng chứng bị tiêu hủy bởi kẻ quyền thế."
Căn phòng bên trong là một kho lưu trữ khổng lồ, nhưng không phải chứa đồ cổ. Đó là những ngăn kéo chứa hàng nghìn bộ hồ sơ, mỗi bộ đều gắn liền với một di vật. Ông già rút ra một tập hồ sơ mang tên cha Vũ.
"Cha cháu không chỉ phát hiện ra vụ thí nghiệm thuốc. Ông ấy còn đang điều tra về kẻ đứng đầu thực sự của mạng lưới đó – kẻ mà ngay cả Trần Thế cũng chỉ là một quân cờ."
Vũ cảm thấy sống lưng lạnh toát. "Vẫn còn kẻ đứng sau bác Thế sao?"
"Kẻ đó được gọi là 'Người Lưu Trữ'," ông già hạ thấp giọng. "Nếu chúng ta dọn dẹp sự thật, thì hắn là kẻ thu thập và biến sự thật thành vũ khí để tống tiền và chi phối xã hội. Cái chết của cha cháu là một lời cảnh cáo dành cho Hội Quét Đường."
Ông già đưa cho Vũ một chiếc găng tay da đen, trên mu bàn tay có thêu biểu tượng trăng khuyết. "Bây giờ cháu đã tự mình tìm thấy chúng ta, cháu có hai lựa chọn. Một là quay về và tiếp tục dọn dẹp những căn phòng nhỏ của mình. Hai là trở thành một Người Quét Đường thực thụ, tiếp quản hồ sơ còn dang dở của cha cháu để dọn dẹp kẻ đang đứng trên đỉnh cao của sự thối nát kia."
Vũ cầm lấy chiếc găng tay. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đã quen với việc nhặt nhạnh những mảnh vỡ của người quá cố. Anh hiểu rằng, cuộc chiến thực sự không nằm ở những văn phòng hay nghĩa trang, mà nằm ở ngay trong bóng tối mà anh vẫn hằng ngày đối mặt.
"Tôi không chọn quay về," Vũ nói, giọng anh đanh thép như tiếng thép va vào đá. "Cha tôi đã bắt đầu, và tôi sẽ là người kết thúc hiện trường này."
Bước ra khỏi tiệm đồ cổ, Vũ nhìn lên vầng trăng khuyết đang mờ dần trên bầu trời. Anh biết, kể từ hôm nay, công việc của anh không còn là xóa đi dấu vết của cái chết, mà là dùng cái chết để bắt những sự thật phải lên tiếng.