MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Di VậtChương 14

Kẻ Dọn Dẹp Di Vật

Chương 14

976 từ · ~5 phút đọc

An xuất hiện tại căn hộ của Linh sau mười lăm phút, mang theo một chiếc túi vải đựng đầy những thiết bị điện tử siêu nhỏ mà cô gọi là “những con mắt ngược”. Đối với An, việc phục chế ký ức từ ảnh cũ cũng giống như việc truy tìm dấu vết kỹ thuật số: tất cả đều để lại một loại “nhãn” riêng biệt.

“Nếu hắn tìm thấy cô ở khắp nơi,” An vừa nói vừa dùng một thiết bị dò sóng quét dọc theo các ổ cắm điện và khe điều hòa, “thì không phải do hắn có thần thông quảng đại đâu. Hắn đã cấy một thứ gì đó vào cuộc đời cô.”

Vũ đứng bên cửa sổ, quan sát Linh. Cô gái đang run rẩy ngồi trên sàn, bao quanh bởi những món đồ mà cô từng muốn vứt bỏ. Vũ hiểu, đối với Linh, mỗi đồ vật lúc này đều giống như một kẻ phản bội.

“Tìm thấy rồi,” An thốt lên. Cô lôi ra từ phía sau tấm gương trang điểm một con chip mỏng dính, nhỏ hơn cả một chiếc vảy cá. “Một thiết bị định vị tầm xa tích hợp micro. Nó không dùng sóng radio thông thường mà chạy trên băng tần thấp, cực kỳ khó bị phát hiện bằng các máy dò phổ thông.”

Linh nhìn con chip, gương mặt tái nhợt: “Hắn đã vào đây... Hắn đã chạm vào gương của tôi...”

Vũ tiến lại gần, giọng anh đanh thép: “Hắn không chỉ muốn theo dõi cô, hắn muốn cô phát điên vì sợ hãi. Hắn tận hưởng cảm giác thấy cô chạy trốn.” Anh quay sang An, ánh mắt ra hiệu. “Chúng ta sẽ không vứt nó đi. Chúng ta sẽ cho hắn thấy những gì hắn muốn thấy.”

Kế hoạch "Dọn dẹp bóng ma" bắt đầu. Vũ yêu cầu Linh vẫn sinh hoạt bình thường nhưng phải giữ im lặng tuyệt đối. Trong khi đó, An lập tức tạo ra một vòng lặp âm thanh giả lập tiếng sinh hoạt hằng ngày phát ra từ điện thoại của Linh để đánh lạc hướng micro. Vũ bắt đầu di chuyển đồ đạc, tạo ra một hiện trường giả: anh xếp vali của Linh ngay cửa, rắc một ít bụi trắng lên sàn nhà để ghi lại dấu chân của bất kỳ kẻ nào xâm nhập.

Đêm đó, Vũ không về. Anh ngồi trong bóng tối của phòng bếp, chiếc thắt lưng da quấn chặt vào tay, đôi mắt dán vào màn hình máy báo động mà An đã cài đặt ở hành lang. Linh nằm trên sofa, giả vờ ngủ nhưng hơi thở dồn dập.

Hai giờ sáng.

Tiếng lạch cạch cực nhỏ phát ra từ ổ khóa điện tử. Một dãy mã số bị bẻ khóa từ xa. Cánh cửa hé mở, một bóng người cao gầy, mặc áo khoác trùm đầu lách vào bên trong một cách điệu nghệ. Hắn không bật đèn, bước đi không phát ra tiếng động, tiến thẳng về phía phòng ngủ của Linh với một sự tự tin ghê người.

Ngay khi hắn vừa bước qua tấm thảm phòng khách, Vũ bật tung chiếc đèn pin cường độ cao. Ánh sáng trắng xóa làm gã đàn ông lóa mắt, hắn giơ tay che mặt, định lùi lại nhưng đã quá muộn. Vũ lao ra, không dùng đòn đánh trực diện mà dùng kỹ thuật áp sát của một người thường xuyên phải khuân vác những vật nặng trong không gian hẹp. Anh thúc đầu gối vào bụng gã, khiến hắn gập người xuống, rồi nhanh chóng khóa tay hắn ra sau lưng bằng chính chiếc thắt lưng da của mình.

An bật điện. Ánh sáng tràn ngập căn phòng, phơi bày gương mặt của kẻ đột nhập. Đó là một người đàn ông có vẻ ngoài trí thức, đeo kính cận, trông hoàn toàn vô hại – chính là gã nhân viên kỹ thuật đã đến sửa đường truyền internet cho Linh một tháng trước.

Linh nhìn thấy hắn, cô hét lên một tiếng đầy đau đớn rồi gục xuống. Gã đàn ông bị Vũ đè chặt trên sàn nhưng vẫn nở một nụ cười vặn vẹo: "Linh à, em chạy đi đâu cũng vậy thôi. Chúng ta là một cặp bài trùng mà, em không nhớ sao?"

Vũ siết chặt vòng khóa, giọng anh trầm xuống đầy đe dọa: "Kể từ hôm nay, hiện trường duy nhất mà mày được nhìn thấy sẽ là bốn bức tường của trại giam. Tao đã dọn dẹp rất nhiều thứ bẩn thỉu, nhưng loại rác rưởi như mày là loại đáng kinh tởm nhất."

Cảnh sát ập vào ngay sau đó theo tin báo của An. Khi gã đàn ông bị dẫn đi, căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh một cách lạ thường. Linh ngồi đó, nhìn căn hộ của mình – nơi mà vài giờ trước cô còn muốn xóa sạch dấu vết.

Vũ tháo găng tay, thu dọn đồ nghề vào vali. Anh bước đến bên Linh, đặt tay lên vai cô: "Cô không cần phải biến mất nữa. Ngày mai, tôi sẽ đến giúp cô sắp xếp lại đồ đạc. Nhưng lần này, chúng ta sẽ sắp xếp để sống, chứ không phải để chạy trốn."

Linh nhìn Vũ, rồi nhìn sang An. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô cảm thấy mình không còn là một di vật bị bỏ rơi. Cô là một con người, và cô có quyền được tồn tại.

Trời gần sáng, Vũ và An bước ra khỏi tòa nhà. Gió sớm thổi qua mái tóc họ, mang theo dư vị của một cuộc dọn dẹp thành công. Vũ nhìn lên bầu trời đang chuyển sang màu xanh hy vọng, thầm nghĩ: Có lẽ, mỗi căn phòng anh dọn dẹp xong, chính là một mảnh ghép của cuộc đời anh đang được hàn gắn lại.