Đơn hàng thứ 13 đến vào một buổi chiều thứ Hai tẻ nhạt, nhưng nội dung của nó lại khiến Vũ phải nhíu mày đọc đi đọc lại ba lần. Khách hàng là một cô gái tên Linh. Khác với những yêu cầu thông thường dành cho người quá cố, dòng ghi chú của cô vỏn vẹn: “Dọn dẹp hiện trường của một người đang sống. Tôi muốn xóa sạch sự tồn tại của chính mình.”
Vũ có mặt tại một căn hộ studio nằm ở tầng cao nhất của một tòa nhà hiện đại. Khi cửa mở, anh không thấy mùi ẩm mốc hay dấu vết của cái chết. Thay vào đó là một mùi hương oải hương dịu nhẹ và một không gian ngăn nắp đến cực đoan.
Linh đứng đó, khoảng 25 tuổi, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt trống rỗng như một mặt hồ lặng sóng. Cô chỉ tay vào căn phòng đầy đủ tiện nghi: "Tôi đã trả tiền thuê nhà thêm một tháng. Tôi muốn anh dọn sạch mọi thứ ở đây. Quần áo, sách vở, ảnh thẻ, cả chiếc bàn chải đánh răng. Không để lại bất kỳ dấu vết nào cho thấy tôi từng ở đây."
Vũ đặt vali đồ nghề xuống, anh không vội lấy găng tay. "Cô định đi đâu?"
"Đến một nơi mà không ai biết tôi là ai," Linh trả lời, giọng bình thản đến đáng sợ. "Anh thường dọn dẹp cho những người không còn cơ hội để nói. Tôi thì đang cho anh cơ hội dọn dẹp khi tôi vẫn còn nghe thấy tiếng chổi của anh."
Vũ bắt đầu làm việc. Anh mở tủ quần áo của Linh. Mỗi chiếc váy, mỗi chiếc khăn quàng cổ đều được treo thẳng tắp. Nhưng khi chạm tay vào một chiếc hộp nhỏ giấu dưới đáy tủ, Vũ khựng lại. Bên trong không phải trang sức, mà là hàng chục tấm vé máy bay, vé tàu, và những mẩu giấy ghi chép lịch trình di chuyển dày đặc trong suốt hai năm qua.
Anh quan sát Linh. Cô đang ngồi bên cửa sổ, nhìn xuống dòng xe cộ li ti phía dưới. Vũ nhặt một tấm vé từ năm ngoái lên, lẩm bẩm: "Cô không phải đang đi du lịch. Cô đang chạy trốn."
Linh hơi giật mình, đôi vai gầy khẽ run lên. Vũ tiếp tục, tay anh lướt qua những món đồ trên kệ sách: "Những người muốn xóa sạch dấu vết thường có hai loại. Một là tội phạm, hai là nạn nhân. Cô không có vẻ gì là tội phạm, nhưng cách cô sắp xếp đồ đạc quá hoàn hảo... đó là biểu hiện của một người luôn sống trong trạng thái đề phòng tột độ."
Vũ cầm lên một chiếc khung ảnh trống không trên bàn làm việc. "Cô đã vứt hết ảnh trước khi tôi đến, nhưng vết hằn của khung ảnh trên mặt bàn gỗ thì vẫn còn. Cô sợ bị ai đó tìm thấy, đúng không?"
Sự im lặng bao trùm căn phòng. Chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa sổ cao tầng. Linh cúi đầu, những ngón tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch.
"Anh không chỉ dọn rác, anh còn dọn cả bí mật nữa sao?" Linh khẽ hỏi.
"Tôi dọn dẹp để người ta được thanh thản," Vũ bước lại gần, đặt chiếc khung ảnh xuống. "Nhưng nếu tôi dọn sạch căn phòng này theo ý cô, cô sẽ không thấy thanh thản hơn đâu. Cô sẽ chỉ mang cái 'hiện trường' bừa bộn trong lòng mình đến một căn phòng trống trải khác mà thôi."
Vũ mở vali, nhưng thay vì lấy túi đựng rác, anh lấy ra một chai dung dịch làm sạch gỗ và một chiếc khăn mềm. Anh bắt đầu lau vết hằn của khung ảnh trên bàn.
"Kẻ đó là ai?" Vũ hỏi, giọng anh trầm ổn nhưng đầy sức nặng.
Linh ngước lên, một giọt nước mắt lăn dài trên má. "Hắn... hắn tìm thấy tôi ở mọi nơi. Dù tôi có đổi tên, đổi chỗ ở, hắn vẫn xuất hiện như một bóng ma. Tôi không thể sống tiếp như thế này nữa, Vũ ạ. Tôi muốn biến mất hoàn toàn."
Vũ dừng tay lau. Anh chợt nhớ đến cảm giác bị những kẻ mặc vest săn đuổi ở nghĩa trang. Anh hiểu cái cảm giác hơi lạnh chạy dọc sống lưng khi biết có kẻ đang nhìn chằm chằm vào cuộc đời mình từ bóng tối.
"Biến mất không phải là giải pháp," Vũ nhìn thẳng vào mắt Linh. "Nếu cô muốn dọn dẹp, hãy dọn dẹp kẻ đang bám theo cô, chứ không phải đồ đạc của cô. Tôi có một người bạn có thể giúp cô 'nhìn thấy' những kẻ ẩn mình."
Vũ lấy điện thoại, bấm số của An. Anh biết, đơn hàng này sẽ không kết thúc bằng việc mang rác đi đổ. Đây là lần đầu tiên, "kẻ dọn dẹp di vật" quyết định bảo vệ một di vật vẫn còn đang thở.