MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Di VậtChương 12

Kẻ Dọn Dẹp Di Vật

Chương 12

738 từ · ~4 phút đọc

Sáu tháng sau.

Thành phố vừa trải qua một đợt mưa dài, không khí sực mùi đất ẩm và hơi nước. Vũ đứng trước một căn hộ chung cư cao cấp ở khu đô thị mới. Lần này, anh không mặc bộ đồ bảo hộ xám tro cũ kỹ nữa, mà là một bộ đồng phục mới có in logo nhỏ trên ngực: “Dịch vụ dọn dẹp ký ức – Trần Vũ”.

Sau vụ án chấn động liên quan đến tập đoàn của Trần Thế, Vũ đã biến nghề nghiệp của mình thành một công ty nhỏ chính thức. Anh không còn lén lút như một kẻ dọn rác, mà làm việc như một chuyên gia tâm lý giúp người sống sắp xếp lại quá khứ.

Tiếng chuông cửa vang lên. Người ra mở cửa là một người đàn ông mặc sơ mi trắng, dáng vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt đã mất đi cái vẻ hung hăng, tham độc của nửa năm trước. Đó là Trần Hải – người con trai hờ của cố giáo sư Hiền.

Cả hai đứng nhìn nhau lặng lẽ mất vài giây. Hải là người lên tiếng trước, giọng trầm xuống: “Tôi không nghĩ anh sẽ nhận lời đến đây.”

Vũ bước vào căn hộ. Khác với sự bừa bộn, hôi hám của căn phòng 302 ngày trước, nơi này sang trọng và tối giản. Nhưng ở giữa phòng khách, có một chiếc thùng giấy lớn chứa đầy những kỷ vật mà Vũ đã từng phân loại cho ông Hiền.

“Tôi đã trả lại căn hộ cũ, nhưng không nỡ vứt những thứ này đi như lời tôi nói lúc đó,” Hải ngồi xuống sofa, tay vân vê một chiếc nắp chai nước ngọt – một trong những thứ Vũ đã nhặt lại cho ông ta. “Mấy tháng qua, tôi đã đọc hết những bản thảo của ông ấy. Có những đoạn ông ấy viết về tôi... về việc ông ấy biết rõ tôi không phải con ruột, nhưng ông ấy vẫn yêu những ngày tôi gọi ông ấy là cha.”

Hải nghẹn lời, nhìn Vũ với ánh mắt cầu khẩn: “Anh Vũ, tôi muốn nhờ anh giúp tôi một việc cuối cùng. Tôi muốn lập một thư viện nhỏ mang tên ông ấy tại một trường tiểu học ở quê nghèo. Tôi muốn dọn dẹp sạch sẽ cái quá khứ tội lỗi của mình bằng cách hoàn thành tâm nguyện của ông ấy.”

Vũ nhìn vào chiếc thùng giấy, rồi nhìn sang Hải. Anh thấy trong mắt người đàn ông này không còn là sự tham lam, mà là sự hối lỗi chân thành. Công việc của Vũ chưa bao giờ là vứt rác, mà là giữ lại những gì xứng đáng được tồn tại.

“Được,” Vũ đáp ngắn gọn. “Chúng ta sẽ bắt đầu từ việc phân loại lại những bản thảo quý giá nhất.”

Cả buổi chiều hôm đó, hai người đàn ông từng đứng ở hai đầu chiến tuyến của lương tâm đã cùng ngồi bệt dưới sàn nhà, tỉ mỉ lau chùi từng trang giấy. Vũ cảm thấy lòng mình nhẹ tênh. Anh nhận ra rằng, dọn dẹp một hiện trường vụ án chỉ mất vài giờ, nhưng dọn dẹp một con người đôi khi mất cả một hành trình dài.

Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả căn phòng, điện thoại của Vũ rung lên. Một tin nhắn từ An: “Hôm nay tiệm phục chế ảnh đón vị khách thứ 100 kể từ khi chúng ta mở lại. Anh có qua uống cà phê không?”

Vũ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và thực sự chạm đến ánh mắt. Anh đứng dậy, thu dọn đồ nghề vào chiếc vali inox bóng loáng.

Trước khi rời đi, Vũ quay lại nhìn Hải: “Ông Hiền không để lại tiền bạc cho ông, nhưng ông ấy đã để lại cho ông một cơ hội để làm người tốt. Đừng lãng phí nó.”

Vũ bước ra khỏi tòa nhà, hòa vào dòng người hối hả của Sài Gòn lúc lên đèn. Anh không còn cảm thấy cô đơn giữa đám đông nữa. Anh biết rằng dưới mỗi mái nhà kia, sau mỗi cánh cửa đóng kín, đều có những mớ hỗn độn cần được sắp xếp, những nỗi đau cần được xoa dịu.

Và anh, Trần Vũ, sẽ luôn ở đó – kẻ đi nhặt nhạnh những mảnh vỡ của thời gian để ghép lại thành những bức tranh của sự tha thứ.