MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Di VậtChương 11

Kẻ Dọn Dẹp Di Vật

Chương 11

904 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa gỗ của tòa soạn cũ không chịu nổi sức ép, đổ sụp xuống tạo nên một đám bụi mù mịt. Trần Thế bước vào, không phải trong bộ dạng của một kẻ sát nhân, mà vẫn với vẻ đạo mạo, điềm tĩnh của một người bề trên. Theo sau ông ta là hai gã vệ sĩ và gã mặc vest với cái đầu quấn băng trắng – kẻ vừa bò ra được từ huyệt mộ ở nghĩa trang.

"Vũ, con luôn là một đứa trẻ bướng bỉnh, y hệt cha con vậy," Trần Thế thở dài, bước chân ông ta nện đều trên mặt sàn đầy giấy vụn. "Nhưng sự bướng bỉnh trong thế giới này thường đi kèm với cái giá rất đắt."

Vũ đứng chắn trước bàn máy tính, ánh mắt anh nhìn xoáy vào người bác ruột. "Cái giá đó là một mạng người, hay là cả một gia đình? Bác đã tự tay châm lửa đốt căn nhà đó, đúng không?"

Trần Thế dừng bước, một thoáng dao động đi ngang qua mắt nhưng rồi biến mất ngay lập tức. Ông ta nhếch môi: "Cha con là một kẻ mơ mộng. Chú ấy muốn công lý cho những kẻ không tên không tuổi, trong khi bác muốn quyền lực để bảo vệ dòng tộc này. Nếu chú ấy chịu nghe lời, chú ấy đã là một nhà khoa học vĩ đại, chứ không phải một nắm tro tàn."

"Bác không bảo vệ dòng tộc này," Vũ gằn giọng, "Bác chỉ bảo vệ cái ghế của bác. Bác chu cấp cho con suốt bao nhiêu năm qua không phải vì lòng tốt, mà vì bác muốn canh chừng xem đứa trẻ sống sót năm đó có nhớ ra điều gì không. Mỗi đồng tiền bác gửi cho con đều dính máu của cha mẹ con."

"Mười phút!" – Ông Minh hét lên từ phía sau, những ngón tay vẫn gõ liên tục trên bàn phím. Dòng thanh trạng thái tải dữ liệu đang nhích dần từng phần trăm cuối cùng.

Gã mặc vest định lao lên nhưng Trần Thế giơ tay ngăn lại. Ông ta nhìn đồng hồ, rồi nhìn đứa cháu mình: "Vũ, đưa cái USB đó cho bác. Bác sẽ xóa sạch hồ sơ của con và cô gái kia. Con có thể tiếp tục làm nghề dọn dẹp, hoặc đi bất cứ đâu. Đừng để bác phải làm điều mà bác đã làm với cha con một lần nữa."

Vũ bỗng mỉm cười, một nụ cười đầy cay đắng. Anh rút từ trong túi áo ra chiếc hộp thiếc đựng những nắp chai nước ngọt của giáo sư Hiền. "Bác biết không, giáo sư Hiền đã dạy con rằng: Có những món nợ không bao giờ trả được bằng tiền. Và có những thứ dù có dọn dẹp kỹ đến đâu, mùi của sự thật vẫn sẽ luôn còn đó."

Vũ bất ngờ ném chiếc hộp thiếc về phía Trần Thế. Những nắp chai tung tóe ra sàn, tạo nên những tiếng động lanh lảnh. Lợi dụng khoảnh khắc đối phương xao nhãng, Vũ chộp lấy bình chữa cháy treo trên tường, rút chốt và phun thẳng vào nhóm người của Trần Thế.

Khói trắng mù mịt bao trùm căn phòng. Tiếng ho sặc sụa và tiếng chửi thề vang lên. gã mặc vest nổ súng loạn xạ, nhưng Vũ đã nắm rõ từng ngóc ngách của căn phòng đầy tủ tài liệu này. Anh kéo An và ông Minh lách qua phía sau dãy kệ sắt.

"Xong rồi!" – Ông Minh đập mạnh tay xuống bàn phím. "Dữ liệu đã được gửi đi! Mười hai tòa soạn quốc tế và bộ phận điều tra của Bộ Công an đã nhận được!"

Khuôn mặt Trần Thế đại biến khi nhìn thấy dòng chữ "Upload Successful" trên màn hình lớn. Sự điềm tĩnh giả tạo tan biến, thay vào đó là vẻ mặt của một con thú bị dồn vào đường cùng. Ông ta rút súng, hướng thẳng về phía Vũ.

"Mày đã phá hỏng tất cả!"

Đoàng!

Tiếng súng vang lên, nhưng viên đạn không trúng Vũ. Cửa phòng một lần nữa bị tông mở, nhưng lần này là đội cảnh sát đặc nhiệm với sắc phục xanh đậm.

Trần Thế thẫn thờ nhìn những họng súng đang chỉa về phía mình. Quyền lực, tiền bạc và những mưu đồ kéo dài hai thập kỷ bỗng chốc sụp đổ như một tòa lâu đài cát trước cơn sóng dữ. Vũ đứng đó, giữa làn khói trắng của bình chữa cháy và những tờ giấy tài liệu bay lả tả như tuyết.

Anh nhìn người bác của mình bị còng tay lôi đi. Không có sự hả hê, không có sự chiến thắng. Chỉ có một nỗi buồn mênh mông như biển cả. Vũ chạm tay vào chiếc USB trống không – giờ đây sự thật trong đó đã thuộc về thế giới.

Khi cảnh sát dẫn An và ông Minh ra ngoài để lấy lời khai, Vũ nán lại trong căn phòng tối tăm thêm một chút. Anh nhặt một nắp chai nước ngọt rơi dưới chân mình lên. Trên đó, nét chữ của giáo sư Hiền vẫn còn đó: "Ngày cuối cùng của sự thật".

Vũ thở dài một hơi thật dài. Cuộc dọn dẹp lớn nhất đời anh đã hoàn thành. Hiện trường đã sạch sẽ, nhưng những vết sẹo trong tim thì có lẽ sẽ cần một đời để chữa lành.