Vũ và An không dừng lại cho đến khi họ đứng trước một tòa nhà cũ kỹ, nằm lọt thỏm giữa những cao ốc hào nhoáng của trung tâm thành phố. Đây là tòa soạn của một tờ báo chuyên về điều tra xã hội vốn đã bị đình bản từ lâu, giờ chỉ còn là một kho lưu trữ tư liệu cũ.
"Người duy nhất chúng ta có thể tin lúc này là ông Minh," Vũ nói, tay vẫn siết chặt chiếc túi đựng USB. "Ông ấy từng là cộng sự thân thiết nhất của cha anh trước khi vụ cháy xảy ra."
Ông Minh đón họ trong một căn phòng ngập ngụa mùi giấy cũ và khói thuốc lá. Nhìn thấy chiếc USB và lá thư tay của người bạn già quá cố, đôi mắt mờ đục sau lớp kính dày của ông rung lên bần bật. Ông lẳng lặng cắm chiếc USB vào một chiếc máy tính đời cũ, tách biệt hoàn toàn với mạng internet.
Những tệp tin dần hiện ra. Đó không chỉ là danh sách tài chính, mà là những báo cáo y khoa về một loại thuốc thử nghiệm đã gây ra hàng loạt cái chết bất thường ở các khu ổ chuột. Nhưng khi một tệp tin có tiêu đề "Cấu trúc thượng tầng" được mở ra, cả ba người đều nín thở.
Trong danh sách những cổ đông lớn nhất của tập đoàn đứng sau cuộc thí nghiệm này, cái tên đầu tiên hiện lên không phải là gã mặc vest hay bất kỳ chính trị gia xa lạ nào. Đó là Trần Thế.
Vũ cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua não bộ. Trần Thế là anh ruột của cha anh, người bác mà Vũ vẫn hằng tôn kính, người đã gửi tiền chu cấp cho anh mỗi tháng kể từ khi cha mẹ anh qua đời. Người mà Vũ luôn nghĩ rằng đã cố gắng bảo vệ anh khỏi những mặt tối của gia đình.
"Không thể nào..." Vũ lẩm bẩm, đôi tay vốn luôn điềm tĩnh giờ đây run rẩy không kiểm soát. "Bác Thế... chính bác ấy là người đã khuyên cha anh dừng cuộc điều tra lại vì 'an toàn của gia đình'."
"Hóa ra đó không phải là lời khuyên," ông Minh cay đắng nói, "đó là một lời đe dọa. Cha cậu đã không dừng lại, và đó là lý do căn nhà của cậu bị thiêu rụi."
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát hú vang phía dưới tòa nhà. Nhưng lạ thay, không chỉ có cảnh sát. Những chiếc xe đen sang trọng cũng đồng loạt ập tới, bao vây mọi lối thoát. Tiếng loa phóng thanh vang lên, giọng nói quen thuộc đến đáng sợ vang vọng qua các dãy hành lang:
"Vũ à, bác biết con đang ở trong đó. Đừng để mọi chuyện đi quá xa. Đưa chiếc USB cho bác, bác sẽ đảm bảo cho con và cô gái kia một cuộc sống mới ở nước ngoài. Con là dòng máu duy nhất còn lại của nhà họ Trần, bác không muốn phải 'dọn dẹp' chính cháu mình."
Vũ nhìn vào màn hình máy tính, nơi những gương mặt nạn nhân của cuộc thí nghiệm lướt qua như những bóng ma đòi công lý. Anh nhìn sang An, người đang nắm chặt tay anh như một điểm tựa cuối cùng.
"Anh thường dọn dẹp di vật để người chết được yên nghỉ," Vũ nói, giọng anh bỗng trở nên tỉnh táo và đanh thép một cách lạ kỳ. "Nhưng lần này, anh sẽ dọn dẹp kẻ sống để người sống được quyền hy vọng."
Vũ quay sang ông Minh: "Ông có thể phát tán toàn bộ dữ liệu này lên các máy chủ quốc tế ngay lập tức không?"
"Cần mười phút để phá mã bảo mật cuối cùng," ông Minh trả lời, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.
Vũ thắt chặt lại chiếc thắt lưng da trên tay, ánh mắt anh nhìn ra phía cánh cửa gỗ đang bị rung lên bởi những cú tông mạnh từ bên ngoài. Mười phút. Cuộc dọn dẹp cuối cùng này không phải là lau chùi một căn phòng, mà là đối mặt với sự thật tàn khốc nhất của cuộc đời mình. Anh bước ra phía cửa, chắn trước An và ông Minh, tư thế hiên ngang như một người lính canh giữ ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối.
"Hết giờ rồi, bác Thế," Vũ thầm nói trong lòng. "Hôm nay, hiện trường này sẽ được dọn dẹp sạch sẽ."