Những luồng ánh sáng đèn pin quét qua không trung như những lưỡi kiếm bạc, chém nát màn đêm tĩnh mịch của nghĩa trang. Tiếng bước chân dẫm lên lá khô và sỏi đá vang lên đều đặn, lạnh lùng. Vũ ra hiệu cho An nấp sát vào sau một ngôi mộ đôi lớn bằng đá hoa cương, còn anh thì lẩn vào bóng tối phía sau một lùm cây dâm bụt dại.
"Chúng ta không thể chạy," Vũ thì thầm, giọng anh thấp đến mức chỉ mình An nghe thấy. "Nhưng đây là lãnh địa của anh."
Đúng vậy. Với một người đã dành hàng nghìn giờ đồng hồ trong những căn phòng tối tăm, giữa những đồ vật đổ nát và không gian u uất, bóng tối không phải là kẻ thù. Bóng tối là người bạn đồng hành. Vũ tháo chiếc thắt lưng da của mình ra, quấn chặt vào tay phải, đầu khóa kim loại nặng trịch lủng lẳng như một chiếc chùy nhỏ.
Ba bóng đen tiến lại gần ngôi mộ số 1812. Gã mặc vest đi giữa, hai gã hộ pháp đi hai bên. Khi thấy hố đất vừa bị bới tung nhưng không có người, gã mặc vest nghiến răng:
"Chưa đi xa được đâu. Lùng kỹ các ngôi mộ xung quanh!"
Một tên đàn em tiến về phía lùm cây nơi Vũ đang ẩn nấp. Hắn đưa đèn pin soi thẳng vào bụi rậm. Ngay khoảnh khắc ánh sáng vừa chạm tới, Vũ không lùi lại. Anh lao ra như một bóng ma. Thay vì đánh vào mặt, anh nhắm thẳng vào cổ chân của hắn, dùng chiếc thắt lưng quật mạnh một cú chí mạng.
Tên kia mất đà ngã nhào, tiếng xương va chạm với cạnh đá của ngôi mộ bên cạnh vang lên một tiếng rắc ghê người. Trước khi hắn kịp kêu lên, Vũ đã bồi thêm một cú vào gáy, khiến hắn lịm đi trong im lặng. Anh nhanh chóng chộp lấy chiếc đèn pin của hắn rồi tắt phụt đi.
"Có biến!" Gã mặc vest hét lên, rút từ trong túi áo ra một vật đen ngòm. Là súng.
Vũ ra hiệu cho An bò về phía bức tường phía Tây của nghĩa trang, nơi có một lối thoát nhỏ thông ra con hẻm của khu dân cư. Còn anh, anh nhặt những viên đá cuội dưới chân, ném mạnh về hướng ngược lại.
Cộp! Cộp!
Tiếng đá va vào bia mộ đánh lạc hướng hai kẻ còn lại. Chúng lập tức nổ súng về phía đó. Những tiếng đoàng đoàng chát chúa xé toạc sự im lặng của nghĩa trang, chim chóc trên các tán cây đại thụ giật mình bay tán loạn, tạo nên một khung cảnh hỗn độn như ngày tận thế.
Lợi dụng tiếng súng che lấp, Vũ luồn lách qua những hàng mộ như một con thoi. Anh biết rõ sơ đồ của những nghĩa trang kiểu cũ này – chúng thường có những hố sụt và rãnh thoát nước lộ thiên. Anh dẫn dụ gã mặc vest tiến về phía khu vực mộ đang chờ cải táng, nơi đất đai lồi lõm và trơn trượt vì trận mưa ban nãy.
"Vũ! Bước ra đây! Mày không giữ được cái USB đó đâu!" Gã mặc vest gầm lên, hơi thở đã bắt đầu dồn dập vì sợ hãi không gian u ám xung quanh.
Vũ xuất hiện ngay sau lưng gã, cách chưa đầy hai mét. Anh không nói gì, chỉ bật chiếc đèn pin cực sáng của tên đàn em lúc nãy thẳng vào mắt gã. Bị lóa mắt đột ngột, gã mặc vest bắn loạn xạ về phía ánh sáng. Nhưng Vũ đã sớm nằm rạp xuống đất từ trước đó.
Anh lao tới, húc mạnh vai vào bụng gã, đẩy gã rơi thẳng xuống một hố huyệt vừa mới được đào sâu để chờ hạ huyệt vào sáng mai. Gã mặc vest rơi xuống bùn nhão, khẩu súng văng ra khỏi tay.
Vũ đứng trên miệng hố, nhìn xuống kẻ đang vùng vẫy trong đống bùn đất dơ bẩn. Ánh đèn pin từ tay Vũ soi rõ gương mặt kinh hoàng của kẻ quyền lực thường ngày vẫn tự coi mình là kẻ dọn dẹp xã hội.
"Lão Hiền đã dạy tôi một điều," Vũ nói, giọng anh lạnh lẽo và vang vọng giữa những ngôi mộ. "Đó là đừng bao giờ coi thường những gì người ta bỏ lại. Bởi vì đôi khi, rác rưởi chính là thứ sẽ chôn vùi các người."
Anh không nán lại để kết liễu gã. Vũ quay đầu chạy về phía bức tường phía Tây. An đang đứng đó chờ anh, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định. Họ leo qua tường, nhảy xuống con hẻm tối và biến mất vào dòng xe cộ thưa thớt của thành phố về đêm.
Trong túi áo Vũ, chiếc USB nằm im lìm, chứa đựng sức nặng của hàng nghìn sinh mạng và linh hồn của cha anh. Cuộc dọn dẹp hiện trường đã kết thúc, nhưng cuộc dọn dẹp công lý giờ mới thực sự bắt đầu.