MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Di VậtChương 8

Kẻ Dọn Dẹp Di Vật

Chương 8

985 từ · ~5 phút đọc

Tiếng cửa kính phía trước vỡ tan tành dưới một lực tác động mạnh. Những mảnh thủy tinh bắn tung tóe, phản chiếu ánh đèn pha xanh lét từ chiếc xe ngoài phố. Vũ chộp lấy tay An, kéo mạnh cô về phía căn phòng tối phía sau, nơi chỉ được ngăn cách bằng một tấm rèm nhung dày cộm.

"Chạy nhanh!" Vũ gắt khẽ.

Họ không chạy ra bằng cửa chính. An dẫn Vũ leo lên một chiếc thang sắt hẹp, dẫn thẳng lên tầng lửng chứa đầy những thùng hóa chất cũ. Mùi thuốc rửa ảnh nồng nặc đến nhức mũi giờ đây lại trở thành lá chắn tốt nhất để che giấu mùi hơi người. Từ phía dưới, tiếng bước chân nện trên sàn gỗ nghe khô khốc.

"Tìm kỹ cho tao. Thằng đó không đi xa được đâu, xe nó vẫn còn ngoài kia," giọng gã mặc vest lạnh lùng ra lệnh.

Vũ ép sát người vào bức tường gạch lạnh lẽo. Trong bóng tối, anh cảm thấy bàn tay An đang run rẩy. Anh siết chặt tay cô như một lời trấn an. Anh không thể để An bị liên lụy vào vũng lầy này. Bất chợt, mắt Vũ dừng lại ở những bình nhựa chứa dung dịch Amoniac và Acid Sulfuric dùng để tẩy ảnh đặt cạnh lối đi. Một ý nghĩ liều lĩnh lóe lên.

Vũ lẳng lặng mở nắp một bình hóa chất, nghiêng nhẹ cho chất lỏng chảy tràn ra sàn ngay đầu cầu thang sắt. Sau đó, anh kéo An leo ra cửa sổ tầng lửng, dẫn ra mái tôn của dãy nhà kho kế cận.

Ngay khi đôi chân họ vừa chạm vào mái tôn rỉ sét, một tiếng la hét thất thanh vang lên từ bên trong tiệm ảnh. Có kẻ đã trượt chân trên đống hóa chất và bị bỏng. Lợi dụng sự hỗn loạn đó, Vũ và An nhảy xuống một con hẻm nhỏ chứa đầy rác thải sinh hoạt, chạy bán sống bán chết về phía con đường dẫn ra bờ kênh.

Họ dừng lại khi đã cách xa khu chung cư Thanh Đa vài dãy phố. Vũ thở dốc, mồ hôi trộn lẫn với bụi than chảy ròng ròng trên mặt.

"An, em đi đi. Bắt taxi đến nhà người thân nào đó ngay lập tức. Đừng về tiệm nữa," Vũ nói, giọng anh khản đặc.

"Còn anh? Anh định đến nghĩa trang một mình sao?" An nắm lấy vạt áo xám của anh, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn đường vàng vọt. "Anh nhìn lại mình đi Vũ, anh là người dọn dẹp, không phải sát thủ. Anh cần một người nhìn đường cho anh."

Vũ nhìn xuống đôi bàn tay mình. Chúng đang run. Không phải vì sợ, mà vì một sự thật vừa hé lộ quá lớn để anh có thể tự mình gánh vác. Anh gật đầu nhẹ. Họ không bắt taxi mà chọn một chiếc xe ôm công nghệ để dễ bề lẩn khuất vào những con hẻm nhỏ, hướng thẳng về phía Bình Hưng Hòa.

Nghĩa trang Bình Hưng Hòa trong đêm hiện ra như một mê cung của những linh hồn bị lãng quên. Những ngôi mộ nằm san sát, khói hương nghi ngút từ những người đi viếng muộn tạo nên một làn sương mờ ảo. Theo tọa độ mà An giải mã, khu mộ họ cần tìm nằm ở một góc khuất, nơi những ngôi mộ "vô chủ" được chôn cất từ những năm 90.

Vũ cầm chiếc đèn pin, soi từng tấm bia đá nứt nẻ. Gió đêm thổi qua những tán cây sa mộc nghe như tiếng thì thầm của người quá cố.

"Đây rồi," An thốt lên.

Trước mặt họ là một ngôi mộ nhỏ, không có bia tên rõ ràng, chỉ có một mảnh đá khắc sơ sài một con số: 1812. Đó là ngày sinh của cha Vũ.

Vũ quỳ xuống, dùng đôi bàn tay vốn dùng để lau chùi sạch sẽ cho người lạ, bắt đầu bới lớp đất mềm bên cạnh chân mộ. Anh không dùng xẻng, anh dùng đôi tay trần, như thể muốn tự mình cảm nhận lấy cái lạnh lẽo của sự thật. Sâu dưới lớp đất khoảng hai gang tay, ngón tay anh chạm vào một vật cứng.

Đó là một chiếc hộp inox chuyên dụng dùng trong y tế, loại mà giáo sư Hiền thường dùng để đựng các mẫu bệnh phẩm. Vũ run rẩy mở nắp hộp.

Bên trong không có tiền, cũng không có vàng. Chỉ có một chiếc USB được bọc kỹ trong túi nilon và một lá thư tay đã ngả màu. Vũ mở lá thư, nét chữ của cha anh hiện ra, cứng cỏi và đầy đau đớn:

"Vũ, con trai của cha. Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là chú Hiền đã không còn bảo vệ con được nữa. Cha không chết vì tai nạn. Cha chết vì đã phát hiện ra thứ thuốc mà họ gọi là 'cứu người' thực chất là một cuộc thí nghiệm tàn nhẫn trên những người nghèo. Đừng tìm cách trả thù, hãy tìm cách đưa sự thật này ra ánh sáng."

Vũ nhắm chặt mắt, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Hóa ra, suốt bao nhiêu năm qua, anh làm nghề dọn dẹp hiện trường là để vô thức đi tìm lại hiện trường vụ án của chính đời mình.

"Vũ... nhìn kìa," tiếng An lạc hẳn đi.

Vũ ngẩng đầu. Phía xa, những luồng ánh sáng đèn pin đang quét qua những ngôi mộ, tiến về phía họ mỗi lúc một gần. Những kẻ mặc vest không cần 24 giờ. Chúng đã đánh hơi được tọa độ này từ lúc nào.

Anh đứng dậy, nắm chặt chiếc USB trong tay. Anh không còn là kẻ dọn rác đơn thuần của xã hội nữa. Đêm nay, anh sẽ dọn dẹp cả một hệ thống thối nát đã giết chết cha mình.