MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Di VậtChương 7

Kẻ Dọn Dẹp Di Vật

Chương 7

925 từ · ~5 phút đọc

Vũ tắt sạch đèn trong căn hộ, chỉ để lại ánh sáng lờ mờ từ chiếc điện thoại cũ. Anh hiểu rằng từ giây phút này, mỗi mét vuông trong ngôi nhà của mình không còn an toàn nữa. Những kẻ đi nước hoa đắt tiền kia không đùa, và chúng chắc chắn sẽ không chỉ đứng nhìn anh 24 giờ tới.

Anh vơ vội vài món đồ cần thiết, nhưng không quên mang theo chiếc hộp nhỏ chứa những bức ảnh cũ mà anh chưa kịp xử lý. Trong số đó có một tấm ảnh bị ố vàng trầm trọng, ghi lại cảnh giáo sư Hiền đứng trước một phòng thí nghiệm cùng ba người đàn ông khác. Gương mặt của họ đều đã bị thời gian gặm nhấm đến mức không thể nhận diện.

Vũ rời nhà bằng lối cầu thang thoát hiểm phía sau. Anh nổ máy xe, nhưng không bật đèn pha cho đến khi ra khỏi con hẻm nhỏ. Điểm đến duy nhất hiện lên trong đầu anh lúc này là tiệm "Hồi Ức" – một cửa hàng nhỏ nằm sâu trong khu chung cư Thanh Đa, nơi làm việc của An.

An là một người kỳ lạ. Cô không dọn dẹp hiện trường như Vũ, cô "dọn dẹp" thời gian. Cô phục chế những tấm ảnh rách nát, những đoạn băng từ bị mốc, trả lại hình hài cho những ký ức đã bị lãng quên. Vũ tin vào đôi mắt của An, vì cô nhìn thấy những thứ mà người bình thường thường bỏ qua.

Tiếng chuông gió treo trước cửa tiệm vang lên lanh lảnh giữa đêm khuya. An ngẩng đầu lên từ đống kính lúp và hóa chất, đôi mắt cô hiện lên vẻ ngạc nhiên khi thấy Vũ trong bộ dạng nhếch nhác, hơi thở còn chưa kịp ổn định.

"Anh lại mang theo xác chết đến đây à?" An hỏi đùa, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Vũ, cô vội vã hạ chiếc kính xuống.

Vũ đặt cuốn sổ da và tấm ảnh cũ lên mặt bàn gỗ tràn ngập mùi thuốc rửa ảnh. "Anh cần em nhìn giúp cái này. Không phải chỉ là phục chế ảnh, mà là giải mã những gì lão Hiền đã cố che giấu."

An cầm tấm ảnh lên, đôi mắt cô nheo lại dưới ánh đèn soi chuyên dụng. Cô không nói gì, chỉ lẳng lặng dùng một loại dung dịch đặc biệt thấm nhẹ lên bề mặt ảnh. Trong khi chờ đợi, Vũ đưa cho cô xem trang cuối của cuốn sổ với những dãy số và ký hiệu hóa học.

"Đây không phải là công thức hóa học thông thường," An lẩm bẩm, ngón tay thanh mảnh của cô lướt trên mặt giấy. "Nó là một dạng mã hóa dựa trên tọa độ màu sắc. Anh nhìn này, những ký hiệu này trùng khớp với nồng độ bạc trong các lớp nhũ tương ảnh thời xưa."

An đột ngột quay sang máy tính, đôi tay thoăn thoắt thao tác. Tấm ảnh cũ sau khi được xử lý qua phần mềm quét chuyên sâu bắt đầu hiện lên những chi tiết kinh ngạc. Những gương mặt mờ đục dần rõ nét.

Vũ nín thở. Một trong ba người đàn ông đứng cạnh giáo sư Hiền chính là gã mặc vest đã đột nhập vào nhà anh lúc nãy. Hắn trẻ hơn, nhưng ánh mắt lạnh lẽo đó thì không thể lẫn vào đâu được. Nhưng điều khiến Vũ rùng mình nhất chính là người đàn ông đứng ở vị trí trung tâm – người mà giáo sư Hiền đang khoác tay đầy thân thiết.

"Đó là cha anh, đúng không Vũ?" An hỏi, giọng cô nhỏ đi, chứa đựng sự cảm thông sâu sắc.

Vũ đứng lặng người như trời trồng. Người đàn ông trong ảnh có đôi bàn tay giống hệt anh – thô nhưng nhạy cảm. Anh nhớ về vụ tai nạn năm đó, về căn nhà bị thiêu rụi và những bộ hồ sơ bị mất tích mà cảnh sát kết luận là do chập điện.

Hóa ra, cái chết của giáo sư Hiền không phải là điểm bắt đầu. Nó là một mắt xích cuối cùng nối về quá khứ của chính gia đình anh. Giáo sư Hiền không phải đang trả nợ cho những người lạ, ông đang âm thầm hoàn thành tâm nguyện của cha anh, bảo vệ một sự thật kinh hoàng nào đó về "quỹ đầu tư" mà người đàn ông mặc vest kia đang tìm mọi cách để xóa dấu vết.

"Vũ này," An đặt tay lên vai anh, giọng cô run lên. "Những con số này... nó không chỉ là tiền. Nó là tọa độ. Một tọa độ ở nghĩa trang Bình Hưng Hòa, khu mộ cũ đã bị bỏ hoang."

Vũ nhìn vào màn hình, trái tim anh đập mạnh đến mức có cảm giác nó sắp vỡ tung. Anh đã dành cả đời để dọn dẹp cuộc đời cho người khác, để rồi cuối cùng nhận ra mình đang đứng giữa hiện trường vụ án của chính gia đình mình.

Phía ngoài cửa tiệm, tiếng động cơ ô tô gầm rú rồi im bặt. Ánh đèn pha từ một chiếc xe sang trọng quét qua cửa kính, hắt những cái bóng dài dằng dặc vào trong tiệm ảnh. Chúng đã đến sớm hơn 24 giờ.

"An, thu dọn đồ đạc, đi lối cửa sau!" Vũ hét lên, tay vồ lấy cuốn sổ.

Anh biết, cuộc dọn dẹp này sẽ không chỉ có bụi và rác. Nó sẽ có máu.