Vũ trở về nhà khi phố xá đã chìm vào cái tĩnh lặng giả tạo của đêm muộn. Căn hộ của anh nằm ở cuối một dãy hành lang dài, nơi ánh đèn neon lúc nào cũng chập chờn như nhịp tim của một người bệnh. Vũ đặt chiếc vali đồ nghề xuống, chưa kịp tháo lớp khẩu trang thì bản năng của một kẻ chuyên đối mặt với cái chết khiến anh khựng lại.
Có mùi lạ.
Không phải mùi ẩm mốc của căn nhà giáo sư Hiền, cũng không phải mùi da thuộc của tiệm giày chú Tùng. Đó là mùi nước hoa đắt tiền, một thứ mùi nồng nặc và giả tạo, hoàn toàn lạc quẻ trong không gian tối giản của anh.
Vũ không bật đèn. Anh lách mình vào góc tối cạnh tủ giày, tay quờ lấy chiếc đèn pin kim loại nặng trịch – thứ vũ khí tự vệ duy nhất của anh.
"Tôi không nghĩ một người dọn rác lại có thói quen về muộn như vậy."
Một giọng nói trầm, lạ hoắc vang lên từ chiếc ghế bành duy nhất trong phòng khách. Ánh lửa từ một chiếc bật lửa Zippo lóe lên, soi rõ khuôn mặt một người đàn ông mặc vest chỉnh tề, nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo như mặt nước mùa đông.
Vũ bước ra khỏi bóng tối, ngón tay vẫn siết chặt thân đèn pin. "Ông là ai? Làm sao vào được đây?"
Người đàn ông không trả lời ngay. Hắn thong thả thổi tắt ngọn lửa, bóng tối lại bao trùm, chỉ còn lại đốm đỏ lập lòe từ điếu thuốc trên môi hắn. "Tôi đến để thu hồi một thứ không thuộc về anh. Cuốn sổ tay bìa da và tập hồ sơ nhựa ở nhà lão Hiền. Đưa nó đây, và tôi sẽ coi như anh chưa từng tồn tại trên đời này."
Vũ cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp, nhưng giọng anh vẫn bình thản: "Tôi chỉ là người dọn dẹp di vật. Thứ tôi mang đi chỉ là rác rưởi mà người nhà ông ấy bỏ lại."
"Rác rưởi?" Người đàn ông bật cười, tiếng cười khô khốc. "Trong đống rác đó có chứa danh sách những người từng nhận tiền 'tài trợ' từ một quỹ đầu tư mà giáo sư Hiền từng đứng tên. Có những cái tên trong đó không muốn bị ai nhắc đến, nhất là một kẻ dọn xác như anh."
Vũ hiểu ra vấn đề. Giáo sư Hiền không chỉ là một nạn nhân của sự phản bội gia đình hay bạn bè, ông còn là người nắm giữ một mạng lưới đen tối nào đó liên quan đến tiền bạc của những kẻ quyền lực. Những "món nợ" trong cuốn sổ không chỉ là nợ ân tình, mà có lẽ là những bằng chứng được mã hóa.
"Tôi đã đốt nó rồi," Vũ nói dối, giọng không chút gợn sóng. "Quy trình của tôi là tiêu hủy mọi giấy tờ cá nhân sau khi phân loại."
Người đàn ông đứng dậy, bóng hắn cao lớn che khuất cả ánh sáng yếu ớt rọi vào từ cửa sổ. Hắn tiến lại gần Vũ, mùi nước hoa càng nồng lên đến mức buồn nôn. "Anh không biết nói dối, Vũ ạ. Ánh mắt của anh quá sạch sẽ để làm một kẻ lừa đảo. Anh đang giữ nó, và anh đang định đi gặp từng người trong đó để trả nợ cho lão già chết tiệt kia, đúng không?"
Hắn vỗ nhẹ vào vai Vũ, một cái vỗ vai mang tính đe dọa rõ rệt. "Đừng cố làm anh hùng. Thế giới này không được cứu rỗi bằng cách nhặt nhạnh di vật đâu. Anh có 24 giờ để mang cuốn sổ đó đến bến tàu cũ. Nếu không..."
Hắn bỏ lửng câu nói, rồi lướt qua Vũ để đi ra cửa. Tiếng giày da nện xuống sàn nhà nghe đều đặn như tiếng đếm ngược của một quả bom.
Khi cánh cửa khép lại, Vũ mới thở phào một hơi dài. Anh ngồi thụp xuống sàn, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Anh rút cuốn sổ da từ trong túi áo trong ra. Anh chưa bao giờ đọc hết nó. Anh chỉ mới đi được ba địa chỉ đầu tiên.
Anh lật nhanh đến những trang cuối. Ở đó không còn là những dòng di ngôn cảm động nữa. Thay vào đó là một dãy các con số và những ký hiệu hóa học kỳ lạ.
Vũ chợt nhận ra mình đã vô tình bước chân vào một vũng lầy sâu hơn mình tưởng rất nhiều. Anh không còn đơn thuần là dọn dẹp hiện trường cho một người đã khuất, mà anh đang dọn dẹp một bí mật có thể khiến chính anh trở thành người cần được dọn dẹp tiếp theo.
Vũ nhìn vào gương, thấy khuôn mặt mình hốc hác dưới ánh đèn cầm tay. Anh có thể giao cuốn sổ ra và quay lại cuộc sống bình lặng của một kẻ dọn rác. Hoặc, anh có thể đi tiếp, để tìm ra sự thật cuối cùng mà giáo sư Hiền đã phải đánh đổi cả danh dự và tính mạng để bảo vệ.
Đêm đó, Vũ không ngủ. Anh ngồi bên bàn gỗ, bắt đầu dùng kỹ năng phân tích tỉ mỉ của mình để giải mã trang cuối cùng của cuốn sổ. Anh biết, 24 giờ tới sẽ là cuộc dọn dẹp quan trọng nhất trong cuộc đời mình.