Khương dừng chiếc xe bán tải cũ kỹ trước dãy nhà tập thể Thanh Xuân. Đó là một khối bê tông rêu phong và xám xịt, nơi những mảng vôi vữa bong tróc tựa như những vảy da chết của một sinh vật già nua đang chờ ngày rệu rã. Khương không vội vã xuống xe. Anh tựa lưng vào ghế, lặng lẽ đeo đôi găng tay bằng vải thun trắng vào đôi bàn tay thô ráp. Đối với Khương, đôi găng tay này không chỉ để ngăn bụi bẩn, nó là một ranh giới. Một ranh giới mỏng manh phân định giữa thế giới của người sống và không gian tĩnh lặng của những người đã khuất.
Căn phòng 404 nằm ở cuối hành lang tầng bốn, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới được. Mùi của sự kết thúc đã bắt đầu lan tỏa ra tận cầu thang, một thứ mùi nồng đậm, ngọt lịm một cách đáng sợ và vẩn vương trong không khí ẩm ướt của mùa mưa Bắc Bộ. Khương đẩy cánh cửa gỗ khép hờ. Tiếng bản lề rỉ sét rít lên một âm thanh khô khốc, xé toạc sự im lìm của dãy hành lang. Bên trong căn phòng, mọi thứ dường như đã đóng băng từ nhiều ngày trước. Một chiếc giường sắt đơn sơ, một chiếc bàn gỗ phủ đầy bụi và cái tivi bóng hình kiểu cũ vẫn còn cắm điện, nhưng màn hình chỉ là một khoảng không đen ngòm.
Ông Vinh, chủ nhân của căn phòng, đã được đưa đi từ hai ngày trước sau khi những người hàng xóm phàn nàn về thứ mùi lạ. Khương bắt đầu công việc của mình bằng cách mở toang cửa sổ để gió lùa vào, xua đi bầu không khí đặc quánh. Anh lẳng lặng phân loại đồ đạc với một sự điềm tĩnh kỳ lạ. Những túi rác đen nhanh chóng được lấp đầy bởi thức ăn quá hạn, những tờ báo cũ và quần áo sờn rách. Khương làm việc một cách máy móc cho đến khi anh cúi xuống để dọn dẹp đống đồ vụn dưới gầm giường.
Bàn tay bọc găng trắng chạm vào một chiếc hộp thiếc gỉ sét nằm sâu trong góc tối. Khi Khương kéo chiếc hộp ra, một cảm giác nặng nề vô hình đè nặng lên lồng ngực anh. Anh ngồi bệt xuống nền nhà lạnh lẽo, cẩn thận mở nắp hộp. Bên trong không có tiền bạc hay trang sức, chỉ có một xấp thư dày cộp được buộc bằng sợi dây nilon màu vàng đã mủn. Điều kỳ lạ là tất cả những lá thư này đều chưa được bóc tem, chưa một lần được gửi đi. Trên mỗi phong bì đều ghi cùng một địa chỉ người nhận nhưng phần tên người nhận lại bị gạch đi rồi viết đè lên bằng một cái tên khác: Vũ.
Khương lật giở một lá thư ngẫu nhiên. Những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc, run rẩy hiện ra dưới ánh đèn pin mờ ảo. Đó là những lời tâm sự vụn vặt về những bữa cơm một mình, về cơn đau khớp khi trời trở gió, và cả những lời xin lỗi không đầu không cuối. Ông Vinh đã viết cho con trai mình suốt mười năm ròng rã, nhưng có lẽ lòng tự trọng của một người cha hay nỗi sợ hãi về sự khước từ đã khiến ông giữ tất cả lại dưới gầm giường này. Những bức thư trở thành những nấm mồ chôn giấu tình thương và sự hối hận của một đời người.
Bên ngoài hành lang, tiếng bước chân khô khốc vang lên. Một người phụ nữ trung niên, tự xưng là họ hàng xa của ông Vinh, bước vào với vẻ mặt đầy ghê tởm. Bà ta dùng khăn tay che mũi, mắt đảo liên tục quanh căn phòng như thể đang tìm kiếm thứ gì đó có giá trị. Thấy Khương đang cầm chiếc hộp thiếc, bà ta tiến lại gần nhưng rồi lại lùi ra ngay khi thấy đống giấy lộn bên trong. Bà ta chép miệng rồi bảo Khương rằng cứ vứt hết đi, chẳng ai rảnh mà đọc đống rác rưởi của một lão già gàn dở.
Khương không trả lời, anh cũng không nhìn bà ta. Anh lặng lẽ đóng nắp hộp thiếc lại rồi đặt nó vào trong ngăn dành cho di vật cần lưu giữ. Đối với những người như người phụ nữ kia, đây là rác. Nhưng đối với Khương, xấp thư này chính là hơi thở cuối cùng của ông Vinh còn sót lại trên đời. Anh nhận ra rằng nhiệm vụ của mình trong căn phòng 404 này không chỉ là quét sạch những tàn tích của cái chết, mà là tìm ra một người tên Vũ để hoàn tất nốt đoạn hội thoại đã bị ngắt quãng suốt mười năm.
Khi nắng chiều dần tắt, Khương khóa cửa căn phòng 404 lần cuối. Anh bước xuống cầu thang với chiếc hộp thiếc kẹp dưới nách. Tiếng chuông gió treo ở một căn hộ nào đó kêu leng keng trong gió sớm. Khương nhìn vào đôi găng tay trắng của mình, chúng đã bắt đầu lấm lem vết bụi của thời gian. Anh biết rằng, hành trình dọn dẹp ký ức của mình chỉ vừa mới bắt đầu từ những lá thư không người nhận này, và cái tên Vũ sẽ là mắt xích đầu tiên dẫn anh vào những bí mật sâu kín hơn đang chờ đợi ở những căn phòng tiếp theo.
Khương bước vào cabin xe, nổ máy. Chiếc xe tải chuyển bánh, mang theo mùi của ký ức hòa vào dòng người hối hả của thành phố, để lại sau lưng căn phòng 404 giờ đây đã thực sự trống rỗng và im lìm.