MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Ký ỨcChương 2

Kẻ Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 2

943 từ · ~5 phút đọc

Chiếc xe bán tải của Khương lăn bánh chậm rãi qua những con phố đã bắt đầu lên đèn. Chiếc hộp thiếc gỉ sét đặt ở ghế phụ như một vị khách không mời, tỏa ra mùi kim loại cũ kỹ hòa lẫn với mùi giấy mục. Khương không về nhà ngay. Anh lái xe đến một tiệm ăn đêm nằm sâu trong con hẻm nhỏ, nơi anh thường ngồi lại sau mỗi ca làm việc để gột rửa bớt thứ không khí đặc quánh của những cái chết cô độc.

Mùi của sự cô độc không phải là mùi hôi thối của xác phân hủy, cũng không phải mùi ẩm mốc của những căn nhà thiếu hơi người. Với Khương, đó là một thứ mùi trung tính đến tàn nhẫn. Nó giống như mùi của một tờ giấy trắng để quá lâu trong ngăn tủ, hay mùi của một tách trà đã nguội ngắt từ chiều. Nó không nồng nặc nhưng lại thấm sâu vào da thịt, nhắc nhở người ta rằng sự hiện diện của một sinh mạng đôi khi nhẹ bẫng đến mức chẳng để lại một gợn sóng nào khi biến mất.

Ngồi trong quán, Khương mở lại chiếc hộp thiếc. Dưới ánh đèn điện vàng vọt, những dòng chữ của ông Vinh hiện lên rõ ràng hơn. Anh nhận ra địa chỉ ghi trên những lá thư đầu tiên từ mười năm trước là một xưởng cơ khí ở tận vùng biên giới phía Bắc. Nhưng qua thời gian, địa chỉ ấy thay đổi liên tục, cho đến năm lá thư cuối cùng, ông Vinh chỉ để trống phần địa chỉ, như thể chính ông cũng đã mất dấu đứa con mình, hoặc ông biết rằng có gửi đi thì thư cũng sẽ bị trả lại.

Đang mải miết lật giở những trang giấy, một tiếng động nhẹ vang lên phía đối diện. Một cô gái trẻ đứng đó, trên vai đeo chiếc máy ảnh phim hiệu Nikon cũ kỹ, ống kính đã có vài vết xước. Cô nhìn chiếc hộp thiếc trên bàn bằng ánh mắt tò mò nhưng đầy dè dặt. Khương ngước lên, ánh mắt anh lạnh nhạt và xa cách, một phản xạ tự nhiên của kẻ chuyên làm việc với người chết để ngăn cản sự tò mò của người sống.

Cô gái không rời đi mà khẽ hỏi Khương rằng anh có phải là người đã dọn dẹp căn hộ ở khu tập thể Thanh Xuân chiều nay không. Cô giới thiệu mình tên Linh, sống ở phòng đối diện với ông Vinh. Linh bảo rằng suốt một tuần qua, cô đã định gõ cửa để hỏi thăm khi thấy ông lão không ra ngoài lấy báo, nhưng sự bận rộn và cả chút ngại ngần của một người trẻ sống ở đô thị đã ngăn cô lại. Giọng Linh chùng xuống, mang theo một nỗi hối hận muộn màng thường thấy ở những người hàng xóm chỉ nhận ra nhau qua những bản tin buồn.

Linh lấy từ trong túi ra một cuộn phim chưa tráng, đẩy nhẹ về phía Khương. Cô nói rằng trong một lần tình cờ, cô đã chụp được ảnh ông Vinh ngồi một mình dưới chân cầu thang nhà tập thể, mắt nhìn chăm chắm vào một chiếc xe tải chở hàng chạy qua. Đó là bức ảnh duy nhất cô có về ông. Khương nhìn cuộn phim, rồi nhìn sang xấp thư. Anh chợt nhận ra sự cô độc của ông Vinh không chỉ nằm ở việc không có người thân bên cạnh, mà còn nằm ở sự hiện diện âm thầm đến mức vô hình ngay cả với những người sống cách mình chỉ một bức tường.

Khương hỏi Linh có biết Vũ không. Cô gái lắc đầu, nhưng cô nhớ rằng thi thoảng vào những đêm muộn, ông Vinh thường đứng ở hành lang nghe một bản nhạc phát ra từ chiếc đài cassette nhỏ. Đó là một bản nhạc không lời, giai điệu trầm buồn và lặp đi lặp lại. Linh từng nghe ông lẩm bẩm một mình rằng đó là bài hát mà con trai ông thích nhất. Manh mối về Vũ dường như quá mỏng manh, chỉ là một cái tên, một xấp thư chưa gửi và một bản nhạc không tên.

Khi Linh rời đi, Khương lại một mình với xấp thư. Anh chạm tay vào một tờ giấy nằm sâu dưới đáy hộp, đó là một tờ hóa đơn thanh toán viện phí từ nhiều năm trước. Ở góc tờ giấy có ghi một số điện thoại đã mờ căm. Khương thử bấm số nhưng chỉ nhận được những tiếng tít dài vô vọng. Anh biết rằng để tìm được Vũ, anh phải đi ngược lại quãng thời gian mười năm, bắt đầu từ những nơi đầu tiên mà ông Vinh đã gửi thư đến.

Đêm đó, Khương nằm trong căn phòng trọ nhỏ hẹp của mình, mùi gỗ đàn hương từ que nhang anh thắp cho những linh hồn cô độc lan tỏa khắp không gian. Anh nghĩ về đôi găng tay trắng của mình. Ngày mai, anh sẽ không chỉ dọn dẹp đồ đạc, anh sẽ phải bắt đầu dọn dẹp cả những khoảng trắng trong cuộc đời của một người mà anh chưa từng quen biết. Tiếng mưa rơi đều trên mái tôn như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ cũ, đếm nhịp cho những bí mật đang dần lộ diện sau lớp bụi của thời gian.

Mùi của sự cô độc dần tan đi, nhường chỗ cho mùi của một hành trình mới, nơi những di vật bắt đầu cất tiếng nói.