MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Ký ỨcChương 3

Kẻ Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 3

1,010 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, bầu trời thành phố bị che lấp bởi một lớp sương mù xám xịt, thứ màu sắc vốn dĩ rất hợp với những chuyến hành trình ngược về quá khứ. Khương thức dậy khi những tia sáng yếu ớt còn chưa kịp xuyên qua lớp rèm cửa bám bụi. Anh bắt đầu ngày mới bằng việc kiểm tra chiếc xe tải, đảm bảo bình xăng đã đầy cho chuyến đi dài lên vùng biên giới phía Bắc. Chiếc hộp thiếc của ông Vinh được anh bọc cẩn thận trong một lớp vải đen, đặt gọn gàng phía sau ghế lái như một lời cam kết thầm lặng.

Khương vốn dĩ là một kẻ lạ lùng trong mắt người đời. Ở cái tuổi ngoài ba mươi, trong khi bạn bè đồng lứa đang mải mê với những nấc thang sự nghiệp hay những ngôi nhà cao tầng, anh lại chọn cách vùi mình vào những căn phòng nồng mùi tử khí. Người ta gọi anh là kẻ dọn dẹp, nhưng anh tự coi mình là kẻ nhặt nhạnh nỗi buồn. Những thứ mà người sống vứt bỏ như báo cũ, quần áo sờn hay những món đồ gia dụng hỏng, đối với Khương, chúng là những chương cuối của một cuốn tiểu thuyết chưa kịp đặt tên. Mỗi món đồ đều mang theo một tần số cảm xúc riêng, và chỉ những người có đôi bàn tay bao bọc trong lớp găng trắng như anh mới đủ kiên nhẫn để lắng nghe.

Chuyến đi kéo dài sáu tiếng đồng hồ qua những cung đường đèo quanh co. Điểm đến của Khương là một thị trấn biên giới xa xôi, nơi ông Vinh từng gửi những lá thư đầu tiên đến xưởng cơ khí mang tên Hồng Hà. Khi chiếc xe dừng lại trước một cổng sắt cũ kỹ, rỉ sét và phủ kín dây leo, Khương nhận ra nơi này đã ngừng hoạt động từ rất lâu. Tiếng máy nổ của xe tải tắt lịm, nhường chỗ cho tiếng gió thổi xào xạc qua những mái tôn thủng nát.

Anh bước xuống xe, cảm nhận cái lạnh buốt của vùng cao thấm qua lớp áo khoác. Khương đi dạo quanh xưởng, đôi găng tay trắng lại được đeo vào. Anh chạm tay lên những khối động cơ bỏ hoang, cảm giác như những tiếng búa đập, tiếng kim loại va chạm từ mười năm trước vẫn còn vang vọng đâu đó dưới lớp bụi dày. Một người đàn ông già với khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây rừng từ trong căn chòi nhỏ bước ra, ánh mắt đầy vẻ cảnh giác nhìn vị khách lạ. Đó là ông Bình, bảo vệ duy nhất còn sót lại của xưởng cơ khí này.

Khi Khương đưa cho ông Bình xem bức ảnh nhỏ của Vũ mà anh tìm thấy kẹp giữa xấp thư, đôi mắt đục ngầu của người già chợt rung lên một chút. Ông Bình nhớ về Vũ, một chàng thanh niên có đôi mắt sáng nhưng luôn u sầu, người đã từng làm việc ở đây mười năm trước. Theo lời kể của ông Bình, Vũ là một thợ cơ khí giỏi, nhưng anh luôn mang trong mình một vết thương lòng chưa lành. Một buổi chiều muộn của mười năm trước, sau khi nhận được một lá thư từ quê nhà, Vũ đã thu dọn đồ đạc và rời đi ngay trong đêm, không để lại bất kỳ lời từ biệt nào.

Ông Bình thở dài, khói thuốc lào bay ra từ kẽ răng đen nhẻm. Ông kể rằng Vũ từng giấu một món đồ nhỏ phía sau chiếc tủ đựng đồ cá nhân số 17 trước khi đi. Khương nhờ ông Bình dẫn vào khu vực tủ đồ cũ. Giữa hàng chục chiếc tủ sắt đã mục nát, Khương tìm thấy số 17. Phía sau khe hở hẹp giữa tủ và tường, anh kéo ra được một chiếc hộp gỗ nhỏ xíu, bên trong là một chiếc kìm bấm đã gãy một bên cán và một mảnh giấy ghi chép những thông số kỹ thuật vụn vặt.

Chạm vào chiếc kìm gãy, Khương cảm nhận được một nỗi đau đớn dữ dội. Đó là cảm giác của một sự đổ vỡ không thể cứu vãn, là khoảnh khắc mà một mối quan hệ bị cắt đứt như chính thanh kim loại này. Anh chợt hiểu ra, chiếc kìm này có lẽ là thứ cuối cùng Vũ nhận được từ cha mình, hoặc là thứ đã gây ra cuộc tranh cãi khiến anh bỏ đi. Khương không chỉ nhặt nhạnh di vật của ông Vinh, giờ đây anh bắt đầu thu thập cả những mảnh vụn từ cuộc đời của Vũ.

Khương gửi tặng ông Bình một ít tiền như lời cảm ơn rồi quay trở lại xe. Anh nhìn chiếc kìm gãy đặt cạnh chiếc hộp thiếc. Hai vật chứng của hai cuộc đời cô độc đang nằm cạnh nhau, nhưng khoảng cách giữa chúng vẫn còn quá xa. Khương nhận ra Vũ không phải trốn chạy cha mình, mà đang trốn chạy chính sự hối hận đang gặm nhấm bản thân.

Chiếc xe tải lại lăn bánh rời khỏi thị trấn biên giới khi trời sẩm tối. Khương nhìn vào gương chiếu hậu, thấy bóng dáng ông Bình nhỏ dần rồi biến mất trong màn sương. Anh biết rằng điểm dừng chân tiếp theo của mình sẽ là một bến cảng ở miền Trung, địa chỉ thứ hai mà ông Vinh đã tìm mọi cách để gửi thư đến. Những nỗi buồn mà anh đang nhặt nhạnh bắt đầu kết nối lại thành một sợi dây định mệnh, kéo anh đi sâu hơn vào vùng tối của những kiếp người đã mất.

Đêm đó, trên con đường cao tốc vắng vẻ, Khương vừa lái xe vừa suy ngẫm về một câu nói mà anh từng đọc được ở đâu đó: "Người ta chỉ thực sự chết đi khi không còn ai nhớ đến". Anh không muốn ông Vinh chết theo cách đó.