MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Ký ỨcChương 4

Kẻ Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 4

970 từ · ~5 phút đọc

Khương trở về thành phố khi những đợt gió mùa bắt đầu mang theo hơi nước buốt giá từ biển thổi vào. Chiếc xe tải của anh dừng lại dưới chân khu tập thể Thanh Xuân, nơi những ánh đèn vàng hiu hắt hắt ra từ các ô cửa sổ bé xíu như những con mắt mệt mỏi. Khi anh vừa bước xuống xe, một bóng người gầy guộc đã đứng chờ sẵn từ bao giờ dưới tán cây bàng đang mùa rụng lá. Đó là Linh, cô gái ở phòng đối diện căn hộ 404, vẫn với chiếc máy ảnh phim Nikon cũ kỹ treo lủng lẳng trước ngực.

Dưới ánh đèn đường chập chờn, Linh trông nhỏ bé và lạc lõng. Cô không còn mặc bộ đồ thực tập sinh chỉnh tề mà khoác trên mình chiếc áo len quá khổ, đôi mắt thâm quầng như thể đã thức trắng nhiều đêm để đợi một câu trả lời. Khương im lặng nhìn cô, bàn tay vẫn bao bọc trong đôi găng trắng kẹp lấy chiếc hộp thiếc và chiếc kìm gãy. Anh không thích sự tò mò của người sống can thiệp vào công việc của mình, nhưng ánh mắt của Linh không mang vẻ tò mò thông thường; nó mang theo một nỗi ám ảnh đồng điệu.

Linh bước lại gần, giọng cô khàn đi vì gió lạnh. Cô nói rằng mình đã cố gắng tráng cuộn phim chụp ông Vinh nhưng không thành công. Chiếc máy ảnh của cô đã bị hỏng màn trập từ lâu, khiến tất cả những tấm ảnh chụp trong suốt một tháng qua đều bị cháy sáng, chỉ còn lại những vệt trắng xóa vô hồn. Cô đưa cho Khương những tấm ảnh hỏng, đôi bàn tay run rẩy vì cái lạnh và sự thất vọng. Linh bảo rằng cô cảm thấy mình như một kẻ đồng khỏa với sự biến mất của ông Vinh, vì đã giữ lại những khoảnh khắc của ông bằng một thiết bị lỗi thời và hỏng hóc, để rồi cuối cùng chẳng còn lại gì để minh chứng cho việc ông đã từng tồn tại.

Khương cầm lấy những tấm ảnh cháy sáng, lật giở chúng dưới ánh đèn pin. Đối với một người bình thường, đây là những tờ giấy lộn, nhưng với một kẻ chuyên nhặt nhạnh nỗi buồn như anh, sự cháy sáng này lại mang một ý nghĩa khác. Nó giống như cuộc đời của ông Vinh: rực rỡ và đau đớn đến mức tự thiêu rụi chính mình trong im lặng. Anh khẽ bảo Linh rằng đôi khi những gì mắt người không thấy được lại là những thứ chân thực nhất. Anh mời cô lên xe, không phải vì muốn có người đồng hành, mà vì anh nhận ra Linh chính là chiếc gương phản chiếu nỗi đau của Vũ – những người trẻ bị kẹt lại trong những hối hận không tên.

Trong khoang lái chật hẹp, mùi gỗ đàn hương từ chiếc hộp ký ức quyện với mùi phim nhựa cũ từ chiếc máy ảnh của Linh tạo nên một bầu không khí kỳ lạ. Linh thú nhận rằng cô không chỉ sống đối diện phòng ông Vinh một cách tình cờ. Cô đang đi tìm chị gái mình, người cũng đã từng biến mất mà không để lại địa chỉ, chỉ để lại cho cô chiếc máy ảnh hỏng này. Đó là lý do cô bị ám ảnh bởi những bức thư chưa gửi của ông Vinh, bởi cô cũng có một hộp thư tương tự dành cho chị mình, nhưng chưa bao giờ đủ can đảm để đi tìm địa chỉ người nhận.

Khương khởi động máy, tiếng động cơ nổ giòn trong đêm vắng. Anh đưa cho Linh chiếc kìm gãy tìm được từ xưởng cơ khí biên giới. Khi ngón tay Linh chạm vào thanh kim loại lạnh lẽo, cô rùng mình. Khương bắt đầu kể cho cô nghe về chuyến đi lên phía Bắc, về ông Bình bảo vệ và bóng dáng của Vũ trong những lời kể đứt quãng. Linh lắng nghe, đôi mắt cô không rời khỏi những vệt cháy sáng trên tấm ảnh. Cô chợt nhận ra, việc dọn dẹp di vật của Khương không chỉ là lau chùi hiện trường, mà là một quá trình phục dựng lại những mảnh vỡ của lòng tin.

Hành trình tiếp theo của họ là bến cảng miền Trung, nơi lá thư thứ hai của ông Vinh được gửi tới một địa chỉ mang tên Cửa hiệu Đồ cũ Sông Lam. Khương biết rằng nơi đó có thể là nơi Vũ đã cố gắng bắt đầu một cuộc đời mới sau khi rời bỏ xưởng cơ khí biên giới. Linh ôm chặt chiếc máy ảnh hỏng vào lòng, cô quyết định sẽ đi cùng Khương. Cô muốn chứng kiến cách anh đánh thức những món đồ vô tri, và có lẽ, cô hy vọng rằng trên con đường đi tìm Vũ, cô sẽ tìm thấy cách để sửa chữa chiếc máy ảnh của chính mình – hoặc ít nhất là sửa chữa những ký ức đang cháy sáng trong lòng cô.

Chiếc xe bán tải rời khỏi khu tập thể, hướng về phía đường cao tốc dẫn vào miền Trung. Bóng tối của thành phố lùi dần phía sau, nhường chỗ cho những dải đèn đường trải dài như những sợi dây định mệnh nối liền những tâm hồn cô đơn. Khương nhìn vào gương chiếu hậu, thấy Linh đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi, chiếc máy ảnh vẫn nằm im lìm trên ngực cô như một chứng nhân câm lặng. Anh biết rằng, khi những bức thư chưa gửi được mở ra, khói thuốc của quá khứ sẽ lại bốc lên, cay nồng và đầy ám ảnh.