MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Ký ỨcChương 5

Kẻ Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 5

1,051 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe bán tải dừng lại trước một bến cảng nhỏ thuộc miền Trung khi bình minh vừa ló dạng, hắt những vệt nắng mặn nồng vị muối lên mặt kính bám đầy bụi đường. Khương tắt máy, nhưng không xuống xe ngay. Anh rút từ trong ngăn chứa đồ ra một tờ giấy khổ A4 đã ngả vàng, phía trên in dòng chữ đơn giản: Hợp đồng dịch vụ vệ sinh và xử lý di vật. Đây chính là bản hợp đồng đầu tiên trong sự nghiệp của Khương, cái thuở anh mới bắt đầu dấn thân vào cái nghề bị người đời kỳ thị này.

Linh tỉnh giấc bởi tiếng sóng vỗ rì rào từ phía xa. Cô dụi mắt, nhìn thấy Khương đang trầm mặc nhìn tờ giấy trên tay. Khương không giấu giếm, anh đẩy tờ hợp đồng về phía cô. Đó là bản hợp đồng do chính ông Vinh ký vào ba năm trước, khi ông vẫn còn minh mẫn. Ông đã tìm đến Khương không phải để thuê người dọn rác, mà là để mua một sự bảo đảm: nếu một ngày ông ra đi đột ngột, toàn bộ những lá thư dưới gầm giường phải được xử lý theo cách mà người đời không thể đọc được, hoặc phải được trao tận tay cho người mang tên Vũ.

Linh cầm tờ giấy, ngón tay lướt qua chữ ký run rẩy của ông Vinh ở cuối trang. Cô bàng hoàng nhận ra, cái chết của ông lão không phải là một tai nạn bất ngờ hoàn toàn đối với bản thân ông. Ông đã chuẩn bị cho nó, đã dự tính về sự cô độc của mình từ rất lâu trước khi hơi thở cuối cùng trút xuống. Bản hợp đồng này không chỉ là một thỏa thuận kinh tế; nó là một di chúc không chính thức, một lời ủy thác đầy đau đớn của một người cha đã mất hết niềm tin vào việc mình có thể tự tay hàn gắn vết thương với con trai.

Khương bước xuống xe, hơi lạnh của gió biển thổi tung mái tóc đã bạc màu của anh. Anh giải thích cho Linh rằng, nghề dọn dẹp di vật thường bắt đầu từ những yêu cầu của người thân sau khi người chết đã nằm xuống, nhưng riêng với ông Vinh, Khương là người duy nhất được chọn từ trước. Điều đó khiến Khương không chỉ là một thợ dọn dẹp, anh trở thành kẻ thực thi lời hứa. Và bến cảng này, nơi có Cửa hiệu Đồ cũ Sông Lam, chính là mắt xích tiếp theo trong bản hợp đồng mà Khương đang nỗ lực hoàn thành.

Cửa hiệu Đồ cũ Sông Lam nằm lọt thỏm giữa những dãy nhà kho sát mặt nước, cửa gỗ mục nát vì hơi muối và nắng gắt. Khi Khương và Linh bước vào, mùi gỗ thông mục và mùi lưới đánh cá cũ sực lên mũi. Chủ hiệu là một người đàn ông trung niên với đôi mắt sắc sảo, đang lúi cúi sửa chữa một chiếc đèn mỏ neo. Khi Khương đưa ra tờ hợp đồng của ông Vinh và hỏi về Vũ, người chủ hiệu ngừng tay, nhìn họ bằng một ánh mắt phức tạp. Ông ta nhận ra tờ hợp đồng này, vì chính ông ta là người đã từng môi giới cho Vũ làm việc tại đây tám năm về trước.

Chủ hiệu kể rằng Vũ đến đây với một trạng thái tinh thần suy sụp. Anh ta không nói gì về quá khứ, chỉ làm việc như một con thoi, điên cuồng sửa chữa những vật dụng hỏng hóc mà người ta vứt đi. Nhưng có một điều kỳ lạ, mỗi khi có ai đó mang đến một món đồ liên quan đến cơ khí hoặc máy móc từ vùng biên giới phía Bắc, Vũ đều từ chối chạm vào. Anh ta dường như sợ hãi bất cứ thứ gì nhắc nhở về nguồn cội của mình. Vũ đã sống ở đây hai năm, cho đến khi một sự cố cháy kho tàu xảy ra, anh ta đã lao vào đám cháy để cứu một món đồ cũ kỹ rồi biến mất cùng với nó.

Linh nhìn quanh hiệu đồ cũ, cô thấy một góc nhỏ vẫn còn dấu vết của những chiếc kệ sắt do Vũ tự tay hàn. Khương chạm tay vào mặt bàn làm việc cũ của Vũ, cảm giác về một sự trốn chạy mãnh liệt bao trùm lấy anh. Anh nhận ra bản hợp đồng đầu tiên này đang kéo anh đi xa hơn những gì anh tưởng tượng. Nó không còn là việc dọn dẹp một căn phòng 15 mét vuông nữa, mà là dọn dẹp một cuộc đời đang lưu lạc giữa nhân gian.

Trong lúc Khương nói chuyện với chủ hiệu, Linh lặng lẽ giơ chiếc máy ảnh hỏng lên. Cô không bấm máy, nhưng cô dùng ánh mắt để ghi lại những khoảnh khắc này. Cô nhận ra rằng, mỗi địa điểm họ đi qua đều là một trang sách trong cuộc đời Vũ mà ông Vinh đã cố gắng đọc thầm qua những lá thư không địa chỉ. Khương và cô hiện tại chính là những người đang viết nốt những dòng cuối cùng cho cuốn sách đó.

Khi rời khỏi cửa hiệu, chủ hiệu đưa cho Khương một mẩu tin nhỏ được cắt ra từ tờ báo địa phương năm đó: "Người thanh niên dũng cảm cứu di vật trong đám cháy kho tàu hiện đã lên đường về hướng Tây Nam". Khương cầm mảnh báo, nhìn về phía chân trời đang sẫm lại. Bản hợp đồng trong túi áo anh như nặng thêm. Anh biết, điểm đến tiếp theo sẽ không còn là những xưởng máy hay bến cảng, mà là một vùng cao nguyên đầy gió, nơi Vũ đã chọn để cất giấu bí mật cuối cùng mà anh ta cứu được từ ngọn lửa.

Linh leo lên xe, cô nhìn Khương và hỏi: "Tại sao anh lại nhận bản hợp đồng này khi biết nó khó khăn đến thế?". Khương nổ máy, mắt nhìn thẳng vào con đường phía trước, anh chỉ đáp ngắn gọn: "Vì người chết không thể tự mình đóng lại cánh cửa của chính họ".