MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Ký ỨcChương 6

Kẻ Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 6

986 từ · ~5 phút đọc

Trước khi tiếp tục hành trình về phía Tây Nam theo dấu vết của Vũ, Khương nhận được một cuộc điện thoại khẩn từ văn phòng đại diện. Có một đơn hàng "vệ sinh đặc biệt" vừa phát sinh ngay tại thành phố mà anh phải xử lý gấp vì tính chất nhạy cảm của nó. Khương buộc phải quay đầu xe, đưa Linh trở lại khu tập thể nhưng cô nhất quyết đòi đi cùng. Anh không từ chối, bởi trong thâm tâm, Khương biết Linh đang tìm kiếm sự can đảm để đối diện với căn phòng trống của chị gái mình thông qua những căn phòng của người lạ.

Điểm đến lần này là một căn biệt thự Pháp cổ nằm sâu trong ngõ hẻm của khu phố cũ. Chủ nhân vừa qua đời là ông Nhạc, một nghệ sĩ vĩ cầm từng vang danh nhưng đã sống ẩn dật suốt hai thập kỷ cuối đời. Khác với sự bừa bộn và nghèo nàn của căn phòng 404, ngôi nhà của ông Nhạc toát lên vẻ quyền quý đã lỗi thời. Khói bụi phủ trắng những bức tượng thạch cao và những giá sách cao chạm trần. Khương đeo găng tay trắng, bước vào phòng ngủ của người nghệ sĩ quá cố với một sự kính cẩn thường thấy.

Linh đứng ở cửa, cô bị choáng ngợp bởi không gian mang đậm màu sắc nghệ thuật nhưng cũng u uất đến đáng sợ. Khương bắt đầu công việc phân loại. Anh bỏ qua những bức tranh đắt tiền hay những chiếc lọ lộc bình quý giá, mà tiến thẳng tới chiếc giường gỗ lim đồ sộ giữa phòng. Với Khương, gầm giường luôn là nơi chứa đựng những sự thật bị chối bỏ. Đó là kho lưu trữ của những món đồ mà người ta không nỡ vứt đi nhưng cũng không đủ can đảm để trưng bày ra ánh sáng.

Khi Khương cúi người kéo từ dưới gầm giường ra một chiếc hộp bọc nhung đen, một mùi nhựa thông và gỗ cũ sực lên. Bên trong không phải là vàng bạc, mà là hàng chục chiếc vĩ cầm bị gãy dây, nứt toác hoặc thiếu đi cây vĩ. Điều khiến Linh sửng sốt là mỗi chiếc vĩ cầm đều bị dán một dải băng dính đen che đi nhãn hiệu, phía trên viết những mốc thời gian khác nhau. Khương cầm một chiếc lên, luồng ký ức từ món đồ truyền sang khiến anh rùng mình. Đó không phải là sự cô độc lặng lẽ như ông Vinh, mà là một nỗi uất nghẹn của sự thất bại.

Ông Nhạc không chết vì tuổi già, ông chết trong sự dày vò về một sự hoàn hảo không bao giờ đạt được. Những chiếc vĩ cầm dưới gầm giường chính là bằng chứng cho những lần ông tự tay đập nát nhạc cụ của mình khi không thể chơi được một bản nhạc như ý. Khương tìm thấy một bức ảnh nhỏ giấu dưới lớp lót nhung của chiếc hộp. Trong ảnh là ông Nhạc lúc trẻ, đang đứng cạnh một người thợ sửa nhạc cụ có khuôn mặt rất quen thuộc. Linh nhìn qua vai Khương, cô thốt lên khi nhận ra người đứng cạnh nghệ sĩ Nhạc chính là ông Vinh – chủ nhân căn phòng 404.

Sự liên kết bất ngờ này làm không khí trong phòng trở nên đặc quánh. Khương nhận ra rằng Vũ không chỉ là một thợ cơ khí đơn thuần. Vũ đã thừa hưởng đôi bàn tay tài hoa của cha mình trong việc sửa chữa những thứ tinh xảo như nhạc cụ, và có lẽ, chính Vũ là người đã từng đến đây để giúp ông Nhạc sửa những chiếc vĩ cầm này mười lăm năm trước. Khương lật lại mặt sau tấm ảnh, có một dòng chữ viết tay nhỏ xíu của ông Nhạc: "Gửi tặng người thợ có đôi tay của thánh, xin lỗi vì đã làm hỏng những gì cậu đã cố gắng hàn gắn".

Khương lẳng lặng xếp những chiếc vĩ cầm hỏng vào thùng carton. Anh nhận ra sự khác biệt giữa hai người già: ông Vinh giữ lại những bức thư để hy vọng vào một sự kết nối, còn ông Nhạc giấu đi những nhạc cụ hỏng để che đậy sự đổ vỡ trong tâm hồn mình. Linh chạm tay vào chiếc máy ảnh hỏng của mình, cô thầm hiểu rằng mọi thứ trên đời này, từ một chiếc vĩ cầm đến một mối quan hệ, một khi đã nứt vỡ thì việc cố che giấu dưới gầm giường chỉ làm nỗi đau thêm dài ra.

Dưới gầm giường của người nghệ sĩ già, Khương không tìm thấy thêm manh mối trực tiếp về Vũ, nhưng anh tìm thấy "nguyên nhân". Vũ đã rời bỏ xưởng cơ khí biên giới không phải vì ghét nghề, mà vì anh không thể chịu đựng được việc phải nhìn thấy những món đồ mình dốc lòng sửa chữa bị người đời phá hủy thêm một lần nữa. Vũ đi tìm một thứ gì đó bền vững hơn, một thứ không thể bị đập nát bởi sự nóng nảy hay lòng kiêu ngạo của con người.

Rời khỏi căn biệt thự khi trời đã tối mịt, Khương trao lại cho Linh tấm ảnh. Anh nói với cô rằng hành trình đi tìm Vũ giờ đây không còn chỉ là hoàn thành một hợp đồng dọn dẹp, mà là đi tìm lời giải cho câu hỏi: Liệu những thứ đã vỡ có thể thực sự được chữa lành?

Chiếc xe tải lại lăn bánh, hướng về vùng cao nguyên đất đỏ. Khương biết, ở nơi đó, Vũ đang giữ một "di vật" mà anh ta đã cứu được từ đám cháy ở bến cảng – thứ duy nhất mà Vũ tin rằng không bao giờ có thể bị phá hủy.