MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Ký ỨcChương 7

Kẻ Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 7

1,071 từ · ~6 phút đọc

Chiếc xe bán tải của Khương bắt đầu leo lên những con dốc ngoằn ngoèo dẫn vào trung tâm vùng cao nguyên đất đỏ. Càng đi sâu vào vùng núi, không khí càng trở nên loãng và lạnh lẽo, mang theo mùi nồng nồng của hoa cà phê cuối mùa. Linh ngồi ở ghế phụ, tay vẫn mân mê tấm ảnh về ông Vinh và nghệ sĩ Nhạc. Cô nhìn ra cửa sổ, nơi những hàng thông chạy dài tít tắp, rồi lại nhìn sang Khương. Anh vẫn vậy, tập trung vào tay lái, đôi găng tay trắng giờ đã lấm lem những vệt bụi màu đỏ đặc trưng của vùng đất này.

Hành trình dẫn họ đến một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong thung lũng, nơi chỉ có vài nếp nhà sàn nằm thưa thớt. Địa chỉ cuối cùng mà chủ hiệu đồ cũ Sông Lam gợi ý là một xưởng mộc của người đàn ông tên là "Thợ Vũ". Khi chiếc xe dừng lại trước một căn nhà gỗ có mái hiên rộng, Khương cảm nhận được một sự rung động kỳ lạ từ những món đồ đặt xung quanh. Đó không phải là một xưởng mộc bình thường. Trên những kệ gỗ ngoài hiên không phải là bàn ghế, mà là những nhạc cụ kỳ lạ được chế tác từ gỗ rừng và những mảnh kim loại tái chế.

Khương bước xuống xe, chân anh đạp lên lớp bụi đỏ dày cộm. Linh theo sau, máy ảnh cầm sẵn trên tay dù cô biết nó không thể ghi lại được gì. Bên trong xưởng mộc, một người đàn ông đang cúi đầu bên một khối gỗ lớn. Anh ta không dùng máy móc hiện đại, chỉ dùng những chiếc đục thủ công. Tiếng đục gỗ vang lên đều đặn, khô khốc giữa không gian tĩnh lặng của núi rừng. Khi nghe tiếng bước chân, người đàn ông dừng tay, ngước mắt nhìn lên.

Đó là một khuôn mặt khắc khổ nhưng có đôi mắt sâu thẳm, giống hệt đôi mắt của ông Vinh trong những bức ảnh cũ. Vũ đứng dậy, lau mồ hôi trên trán, ánh mắt anh ta dừng lại rất lâu trên đôi găng tay trắng của Khương. Vũ không hỏi họ là ai, anh ta dường như đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu rồi. Anh ta chỉ tay vào một góc xưởng, nơi một vật thể lớn được phủ bởi tấm vải bạt đã bạc màu vì bụi đỏ.

Khương tiến lại gần, chậm rãi kéo tấm bạt ra. Bên dưới là một chiếc đàn piano cổ kính, nhưng hình dáng của nó thật kỳ dị. Thân đàn được ghép lại từ những mảnh gỗ mộc mạc, những phím đàn không phải bằng ngà voi mà được gọt đẽo từ xương bò và gỗ trắc. Điều đặc biệt nhất là bên trong thùng đàn, thay vì những sợi dây thép sáng loáng, lại là hệ thống dây cáp cơ khí mảnh khảnh và những thanh đồng gỉ sét – những thứ chắc chắn được tận dụng từ xưởng cơ khí miền biên viễn và bến cảng miền Trung năm nào.

Vũ khẽ chạm tay vào những phím đàn bám đầy bụi đỏ, một âm thanh trầm đục vang lên, run rẩy nhưng đầy uy lực. Vũ kể rằng đây là món đồ duy nhất anh cứu được từ đám cháy ở bến cảng – thực chất đó là bộ khung của một chiếc đàn mà nghệ sĩ Nhạc từng gửi cho cha anh sửa chữa nhưng chưa bao giờ lấy lại. Vũ đã dành mười năm qua để đi khắp nơi, thu lượm những mảnh vỡ của ký ức, những phế liệu từ những nơi anh từng đi qua để đắp nặn lại chiếc đàn này. Anh không muốn sửa nó về trạng thái cũ, anh muốn biến nó thành một thứ có thể chịu đựng được mọi sự tàn phá của thời gian và lòng người.

Linh đứng lặng đi, cô đưa tay chạm vào lớp bụi đỏ trên phím đàn. Cô chợt hiểu ra tại sao ông Vinh lại kiên trì gửi những lá thư không địa chỉ đến thế. Ông không đi tìm Vũ để đưa anh về, ông gửi thư để nói với Vũ rằng ông đã hiểu vì sao anh bỏ đi. Ông Vinh từng là thợ sửa, còn Vũ muốn là người sáng tạo từ những đổ vỡ.

Khương lấy chiếc hộp thiếc gỉ sét từ túi xách, đặt lên mặt lưng bằng gỗ thô của chiếc đàn. Anh mở nắp hộp, lấy ra xấp thư chưa gửi và chiếc kìm gãy. Vũ nhìn thấy chiếc kìm, đôi vai anh ta run lên bần bật. Những lá thư của cha, những lời thú tội của một người nghệ sĩ già, và cả chiếc kìm – vật chứng của cuộc cãi vã mười năm trước – giờ đây đều hội tụ trên những phím đàn bám bụi đỏ này.

Khương nói với Vũ, giọng anh trầm thấp nhưng rõ ràng từng chữ rằng bản hợp đồng của ông Vinh không phải là dọn dẹp căn phòng 404, mà là dọn dẹp khoảng cách giữa hai cha con họ. Anh yêu cầu Vũ hãy chơi một bản nhạc trên chiếc đàn này, bản nhạc mà ông Vinh vẫn thường nghe từ chiếc đài cassette cũ vào những đêm muộn ở hành lang khu tập thể.

Vũ ngồi xuống, đôi bàn tay sần sùi bắt đầu lướt trên những phím đàn bằng gỗ. Âm thanh cất lên không hề thánh thót như những chiếc đàn trong phòng trà, nó xù xì, gai góc, mang theo tiếng gió của đại ngàn và vị mặn của biển cả. Linh bỗng nhiên giơ chiếc máy ảnh hỏng lên, cô nhấn nút chụp. Lần này, cô không quan tâm tấm ảnh có bị cháy sáng hay không, bởi âm nhạc của Vũ đã lấp đầy mọi khoảng trống trong trái tim cô.

Giữa rừng chiều Tây Nguyên, tiếng đàn của Vũ như một sợi dây liên kết vô hình, kéo những linh hồn cô độc xích lại gần nhau. Khương đứng đó, đôi găng tay trắng của anh giờ cũng đã nhuốm màu bụi đỏ, nhưng lần đầu tiên trong đời, anh cảm thấy mình không còn là kẻ nhặt nhạnh nỗi buồn, mà là một người đang chứng kiến sự tái sinh của một ký ức tưởng chừng đã chết.