Sau khi tiếng đàn của Vũ dứt hẳn, sự tĩnh lặng của vùng cao nguyên trở nên mênh mông hơn bao giờ hết. Khương nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên gò má sạm nắng của người thợ mộc, chúng rơi xuống, tạo thành những đốm sẫm màu trên lớp bụi đỏ của phím đàn. Nhưng Vũ không đứng dậy. Anh ta nhìn chằm chằm vào chiếc hộp thiếc của cha mình, rồi lắc đầu chậm rãi. Vũ nói với Khương một điều khiến cả anh và Linh đều sững sờ: anh ta không thể trở về căn phòng 404, chí ít là không phải lúc này.
Vũ đẩy chiếc hộp thiếc về phía Khương và bảo rằng có những món nợ mà một chuyến trở về không bao giờ trả hết được. Anh ta đưa cho Khương một món đồ khác, lấy ra từ ngăn kéo bí mật dưới thân đàn. Đó là một chiếc chìa khóa cũ có gắn nhãn số 102. Vũ kể rằng trước khi rời khỏi thành phố mười năm trước, anh đã giấu một thứ tại tủ ký gửi ở ga tàu hỏa – một thứ mà anh đã trộm của cha mình trong cơn giận dữ, và cũng là thứ khiến ông Vinh không bao giờ có thể hoàn thiện được món đồ cuối cùng của nghệ sĩ Nhạc.
Khương cầm lấy chiếc chìa khóa lạnh lẽo. Công việc của một kẻ dọn dẹp di vật thường kết thúc khi đồ đạc được vứt bỏ hoặc trao trả cho người thừa kế. Nhưng với trường hợp của ông Vinh, mọi thứ dường như đang đảo ngược. Người thừa kế đang từ chối nhận lại di vật, và chính người chết lại đang dắt tay người sống đi tìm những mảnh vỡ khác của quá khứ. Khương hiểu rằng nếu anh không lấy lại món đồ ở ga tàu, linh hồn của ông Vinh sẽ mãi mãi kẹt lại trong căn phòng 404, và Vũ cũng sẽ mãi mãi bị giam cầm trong xưởng mộc bám bụi đỏ này.
Linh nhìn Vũ với ánh mắt vừa trách móc vừa cảm thông. Cô giơ chiếc máy ảnh hỏng lên, định nói gì đó nhưng lại thôi. Cô chợt nhận ra mình và Vũ đều giống nhau: đều là những kẻ đứng trước ngưỡng cửa của sự thật nhưng lại sợ hãi không dám bước qua. Khương không ép buộc Vũ. Anh lặng lẽ cất chiếc chìa khóa vào túi áo, lột đôi găng tay trắng đã nhuốm màu đất đỏ ra và vắt lên vai. Anh nói với Vũ rằng anh sẽ giữ chiếc hộp thiếc này thêm một thời gian nữa, cho đến khi "di vật không có người nhận" này tìm thấy đúng chỗ của nó.
Khi chiếc xe bán tải quay đầu rời khỏi thung lũng, Linh nhìn qua gương chiếu hậu thấy bóng dáng Vũ nhỏ dần bên chiếc đàn piano kỳ dị. Cô hỏi Khương rằng tại sao Vũ lại không về, chẳng lẽ mười năm và một cái chết vẫn chưa đủ để xóa nhòa hận thù sao. Khương vừa lái xe vừa nhìn vào khoảng không vô định phía trước. Anh trả lời Linh bằng một giọng trầm buồn rằng đôi khi người ta không về vì còn hận, mà vì họ chưa tha thứ được cho chính mình. Sự hiện diện của Vũ trong căn phòng 404 lúc này sẽ chỉ làm mùi của sự cô độc trở nên nồng nặc hơn mà thôi.
Trở về thành phố, Khương không đưa Linh về nhà ngay mà lái xe thẳng đến ga tàu hỏa trung tâm. Nhà ga về đêm mang một vẻ tiêu điều với những ánh đèn neon nhấp nháy và tiếng loa thông báo đều đều vô cảm. Họ đi tìm khu vực tủ ký gửi cũ, nơi những dãy tủ sắt gỉ sét đứng san sát nhau như những nấm mồ đứng của thời gian. Khương tra chiếc chìa khóa số 102 vào ổ. Tiếng lẫy sắt bật lên khô khốc vang vọng khắp dãy hành lang vắng lặng.
Bên trong tủ không phải là một món đồ to tát. Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, đựng một bộ dây đàn vĩ cầm bằng bạc nguyên chất – thứ mà ông Vinh đã dành dụm cả đời để mua cho buổi biểu diễn cuối cùng của nghệ sĩ Nhạc nhưng đã bị Vũ lấy đi trong đêm bỏ nhà đi. Chiếc hộp gỗ bám một lớp bụi đen đặc của khói tàu mười năm qua. Khương chạm vào bộ dây đàn, anh cảm nhận được một sự run rẩy kịch liệt. Đây chính là thứ đã khiến ông Vinh viết hàng ngàn lá thư để xin lỗi người nghệ sĩ già, và cũng là thứ khiến ông Nhạc phải giấu những chiếc đàn hỏng dưới gầm giường vì không có dây đàn nào đủ "thánh khiết" để thay thế.
Linh đứng bên cạnh, cô kinh ngạc khi thấy bộ dây đàn vẫn sáng lấp lánh như mới dưới ánh đèn pin. Cô chợt hiểu ra, Vũ không trộm nó vì giá trị vật chất, anh trộm nó để trừng phạt cha mình, nhưng cuối cùng người bị trừng phạt nặng nhất lại chính là anh. Bộ dây đàn này là một di vật không có người nhận, vì cả người tặng và người chờ đợi đều đã nằm sâu dưới lòng đất.
Khương đóng cửa tủ lại, nhưng lần này anh cầm chiếc hộp gỗ trên tay. Anh nhìn Linh và nói rằng ngày mai, họ sẽ quay lại căn biệt thự Pháp cổ của nghệ sĩ Nhạc. Bản hợp đồng của anh giờ đây đã xuất hiện thêm một điều khoản không có trên giấy mực: anh phải đem hơi thở của ông Vinh trả lại cho âm nhạc của ông Nhạc, ngay tại nơi mà mọi sự đổ vỡ bắt đầu.
Chương sau sẽ là một đêm trắng tại căn biệt thự phố cũ, nơi những phím đàn bám bụi đỏ và bộ dây đàn bằng bạc sẽ tạo nên một phép mầu muộn màng.