Khương và Linh quay trở lại thành phố khi những cơn mưa phùn bắt đầu giăng lối, biến đường phố thành một bức tranh nhòe nhoẹt ánh đèn. Thay vì đến căn biệt thự của nghệ sĩ Nhạc như dự tính, Khương nhận được một yêu cầu khẩn cấp từ phía đơn vị quản lý nhà đất. Một căn hộ tập thể cũ nát ở quận trung tâm cần được giải tỏa mặt bằng, nhưng người ta không thể tiến hành vì bên trong vẫn còn sót lại di vật của một bà cụ vừa mới qua đời không lâu.
Căn phòng lần này nhỏ hẹp đến mức nghẹt thở, nằm lọt thỏm giữa những bức tường thấm nước mưa đen kịt. Bà cụ tên Mai, sống một mình suốt bốn mươi năm kể từ khi chồng bà mất tích trong một chuyến tàu viễn dương. Khương bước vào, đôi găng tay trắng của anh nhanh chóng bị nhuốm bẩn bởi lớp bồ hóng bám trên các kệ tủ gỗ. Linh lần này không đứng ngoài cửa, cô đi sâu vào trong, giúp Khương nhặt nhạnh những mẩu giấy vụn và vỏ thuốc trống rỗng.
Dưới ngăn kéo cuối cùng của chiếc tủ thờ, Khương tìm thấy một chiếc hộp thiếc đựng bánh quy cũ, loại hộp tròn có hình những bông hoa hồng đã phai màu. Khi anh mở nắp hộp, một âm thanh lạo xạo vang lên. Linh tò mò ghé mắt nhìn vào rồi thốt lên một tiếng kinh ngạc. Trong hộp không có ảnh chụp, không có thư từ, cũng chẳng có đồ trang sức giá trị. Nó chỉ chứa đầy những chiếc cúc áo màu xanh nhựa, đủ mọi hình dáng và sắc độ, từ xanh da trời nhạt đến xanh thẳm của đại dương.
Khương cầm một chiếc cúc áo lên, đưa ra ánh sáng leo lét của bóng đèn dây tóc. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận một nỗi đợi chờ mòn mỏi thấm qua lớp vải găng tay. Khương khẽ nói với Linh rằng đây không phải là cúc áo bình thường. Mỗi chiếc cúc áo trong hộp này đều bị cắt khuyết một góc nhỏ một cách cố ý. Linh cầm chiếc máy ảnh hỏng lên, cô bất giác nhìn qua ống kính như thể muốn tìm kiếm một hình ảnh ẩn giấu sau những mảnh nhựa vô tri.
Linh lật lại hồ sơ dọn dẹp và phát hiện ra một chi tiết kỳ lạ. Chồng bà Mai vốn là một thợ may trên tàu thủy. Mỗi lần trở về, ông đều mang cho bà một chiếc cúc áo màu xanh để đính vào vạt áo ấm. Nhưng vào chuyến đi cuối cùng mười năm trước khi tàu mất tích, bà Mai đã vô tình làm đứt một chiếc cúc trên áo khoác của ông ngay lúc chia tay. Kể từ đó, mỗi tuần một lần, bà Mai lại đi đến các tiệm phụ liệu may mặc, mua một chiếc cúc màu xanh rồi tự tay cắt khuyết một góc, sau đó bỏ vào hộp thiếc này.
Bà cụ làm vậy như một nghi thức sám hối, một cách để bà tự nhủ rằng cuộc đời bà đã khuyết đi một mảnh kể từ ngày chiếc cúc áo ấy rơi xuống sàn tàu. Chiếc hộp thiếc đựng đầy cúc áo màu xanh chính là cuốn nhật ký bằng vật thể về sự chung thủy tàn nhẫn và nỗi ân hận kéo dài bốn thập kỷ. Mỗi chiếc cúc là một tuần chờ đợi, một lời cầu nguyện chưa có lời đáp, và là một lời thú tội rằng bà đã không thể giữ ông lại vào ngày định mệnh đó.
Khương lẳng lặng đóng nắp hộp thiếc. Anh nhận ra sự liên kết kỳ lạ giữa chiếc hộp cúc áo này và xấp thư của ông Vinh hay bộ dây đàn bạc của Vũ. Con người thường chọn những cách kỳ quặc nhất để lưu giữ nỗi đau. Họ không vứt bỏ nó, mà biến nó thành những bộ sưu tập, giấu kín dưới gầm giường hay trong ngăn kéo tủ thờ, để rồi khi nằm xuống, những món đồ ấy trở thành những lời tự thuật cuối cùng gửi đến thế gian.
Linh hỏi Khương rằng họ nên làm gì với chiếc hộp này, vì bà Mai không còn người thân nào khác. Khương nhìn quanh căn phòng trống rỗng đã sạch bóng đồ đạc, chỉ còn lại những vệt vôi trắng trên tường. Anh nói với Linh rằng đôi khi nhiệm vụ của họ không phải là trao trả, mà là chứng kiến. Anh lấy một chiếc túi nhỏ bằng vải lanh, bỏ vào đó một chiếc cúc xanh duy nhất có hình dáng đẹp nhất, rồi đưa cho Linh. Phần còn lại của chiếc hộp, Khương đem ra đặt lên ban công căn hộ, nơi bà Mai vẫn thường ngồi nhìn xuống con phố mỗi chiều.
Khi họ bước ra khỏi khu tập thể, trời đã tạnh mưa. Khương nhìn thấy một người thợ xây đang chuẩn bị trèo lên giàn giáo để đập bỏ bức tường căn phòng bà Mai. Anh biết rằng chiếc hộp cúc áo sẽ bị vùi lấp dưới đống gạch vụn, nhưng ít nhất, bí mật về màu xanh đại dương của bà cụ đã được lưu lại trong ký ức của hai người sống.
Chiếc xe tải lại chuyển bánh. Khương lái xe qua những cây cầu vắt ngang sông, anh đưa tay sờ vào chiếc hộp gỗ đựng dây đàn bạc vẫn còn để ở ghế sau. Một lời thú tội đã được giải tỏa, nhưng còn lời thú tội của nghệ sĩ Nhạc và ông Vinh thì vẫn đang chờ đợi sự giao thoa cuối cùng.