MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Dọn Dẹp Ký ỨcChương 10

Kẻ Dọn Dẹp Ký Ức

Chương 10

907 từ · ~5 phút đọc

Trước khi kịp quay lại căn biệt thự của nghệ sĩ Nhạc, Khương nhận được một cuộc điện thoại từ tổ trưởng dân phố ở một khu lao động nghèo ven sông. Lần này, công việc không nằm trong những căn hộ cao tầng hay biệt thự cổ, mà là một căn nhà cấp bốn lụp xụp, bị vây quanh bởi những đống phế liệu cao ngất ngưởng. Khách hàng là một người đàn ông mặc sơ mi đóng thùng chỉn chu, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi và thiếu kiên nhẫn. Anh ta là con trai duy nhất của bà Thêu, người vừa mới qua đời trong bệnh viện.

Linh đi sau Khương, cô phải bịt mũi vì mùi hôi nồng nặc bốc ra từ cánh cửa gỗ mủn nát. Bên trong, rác ngập đến tận đầu gối. Đó không phải là rác thải sinh hoạt thông thường, mà là hàng ngàn những vỏ chai nhựa, túi nilon, và những tờ rơi quảng cáo cũ kỹ được xếp chồng chất một cách có hệ thống. Người con trai đứng ngoài sân, vừa hút thuốc vừa càu nhàu rằng mẹ mình bị chứng ám ảnh tích trữ, khiến anh ta không thể chịu nổi mà phải dọn ra ngoài sống từ mười năm trước. Anh ta thuê Khương dọn sạch mọi thứ trong vòng một ngày để kịp bán đất.

Khương đeo găng tay trắng, bước vào giữa biển rác. Anh không bắt đầu bằng việc vứt bỏ ngay lập tức. Với Khương, những người tích trữ rác thường là những người đang cố gắng lấp đầy một khoảng trống nào đó trong linh hồn. Anh bắt đầu đào bới giữa đống vỏ chai, đôi mắt tinh tường tìm kiếm sự bất thường. Linh cũng bắt tay vào giúp, cô cầm một chiếc gậy nhỏ gạt lớp túi nilon sang một bên. Cô chợt khựng lại khi nhìn thấy dưới lớp rác dưới chân giường là những hộp sữa giấy đã uống hết, nhưng trên mỗi hộp đều ghi một ngày tháng rất rõ ràng.

Càng dọn sâu vào bên trong, Khương càng nhận ra một sự thật đau lòng. Bà Thêu không hề thu nhặt rác vô tội vạ. Mỗi món đồ bà mang về đều có một sự liên kết với người con trai. Những tờ rơi quảng cáo là của những công ty mà con trai bà từng nộp đơn xin việc. Những vỏ chai nước khoáng là loại anh ta thích uống nhất. Bà Thêu đã gom nhặt tất cả những "mảnh vụn" cuộc đời của con mình trong mười năm anh ta vắng nhà, như thể làm vậy thì bà sẽ cảm thấy anh vẫn còn hiện diện trong căn phòng này.

Giữa căn bếp ngập ngụa, Khương tìm thấy một chiếc nồi cơm điện cũ đã hỏng nhưng bên trong chứa đầy những tờ hóa đơn tiền điện, tiền nước. Điều lạ là tất cả hóa đơn đều được đóng dấu đỏ "Đã thanh toán" mang tên người con trai, nhưng địa chỉ nhận lại là một căn nhà khác. Khương nhận ra, bà Thêu đã dùng số tiền lương hưu ít ỏi của mình để âm thầm trả nợ cho con trai trong những năm anh ta kinh doanh thua lỗ, mà không hề cho anh biết. Bà thu nhặt rác để bán lấy tiền lẻ, gom góp từng đồng để bảo vệ lòng tự trọng cho đứa con đã bỏ rơi mình.

Người con trai khi bị Khương gọi vào để xem những tờ hóa đơn đó đã lặng người đi. Điếu thuốc trên tay anh ta rơi xuống nền đất đầy rác. Anh nhìn quanh căn nhà mà mình từng coi là "ổ rác", giờ đây trong mắt anh, mỗi túi nilon, mỗi vỏ chai đều mang hơi ấm của một sự hy sinh thầm lặng. Bà Thêu không chờ đợi trong một căn nhà ngập rác, bà đang canh giữ những kỷ niệm về anh giữa một thế gian mà bà cảm thấy mình chẳng còn giá trị gì ngoài việc làm mẹ.

Linh giơ chiếc máy ảnh lên, lần này cô chụp lại bóng lưng đang run rẩy của người đàn ông đứng giữa đống phế liệu. Cô nhận ra rằng lời thú tội đau đớn nhất không phải đến từ người chết, mà là sự bàng hoàng của người sống khi nhận ra họ đã lãng phí bao nhiêu thời gian để ghét bỏ những người yêu thương mình nhất.

Khương lặng lẽ gom những tờ hóa đơn vào một chiếc túi sạch, trao tận tay cho người con trai. Anh không nói một lời khuyên bảo nào, bởi mùi rác trong căn nhà đã tan biến, thay vào đó là mùi của sự hối hận đang bóp nghẹt không gian. Anh ra hiệu cho Linh thu dọn đồ nghề. Công việc dọn dẹp hôm nay sẽ dừng lại ở đây để người con trai có một đêm cuối cùng ở lại trong "ổ rác" của mẹ mình, để anh thực sự thấy được những gì bà đã để lại.

Khi bước ra xe, Khương nhìn vào đôi găng tay trắng đã lấm bùn đất. Anh thầm nghĩ, mỗi căn phòng anh bước vào là một bài học về sự hiểu lầm. Con người thường chỉ nhìn thấy bề nổi của những hành động kỳ quặc, mà quên mất rằng phía sau đó là một khát vọng được kết nối mãnh liệt.