MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Gác Đêm Và Con Mồi NhỏChương 1

Kẻ Gác Đêm Và Con Mồi Nhỏ

Chương 1

895 từ · ~5 phút đọc

Dinh thự họ Diệp nằm sừng sững trên đỉnh đồi, bao quanh bởi những bức tường đá rêu phong và hàng tùng bách quanh năm xào xạc. Người dân trong vùng vẫn thường gọi nơi này là "Tĩnh Viên", nhưng với Diệp Lam, nó giống một ngôi mộ cổ được dát vàng hơn là một mái ấm. Mùi trầm hương thoang thoảng lẫn trong không khí đặc quánh của sự kỷ luật và những quy tắc gia tộc hà khắc khiến cô thấy khó thở.

Hôm nay là lễ kỷ niệm ngày truyền thống của dòng họ. Diệp Lam đứng trước tấm gương lớn trong phòng ngủ, để mặc cho những người giúp việc chỉnh đốn lại chiếc áo dài lụa màu mận chín. Cổ áo cao, kín mít, ôm sát lấy chiếc cổ thanh mảnh như muốn bóp nghẹt mọi tiếng kêu cứu của cô gái đôi mươi. Cô nhìn mình trong gương: đôi mắt phượng buồn bã, bờ môi mọng được tô điểm bằng sắc son đỏ thẫm, đẹp nhưng vô hồn như một con búp bê bằng sứ.

"Tiểu thư, lão gia đang đợi ở sảnh chính." - Bà quản gia lên tiếng, giọng nói đều đều không chút cảm xúc.

Diệp Lam khẽ gật đầu. Cô bước xuống cầu thang gỗ lim đen bóng, tiếng gót giày chạm vào mặt sàn khô khốc vang lên những nhịp đơn điệu. Dưới sảnh, cha cô - một người đàn ông quyền lực với gương mặt nghiêm nghị - đang đứng cạnh một bóng hình cao lớn lạ mặt. Người đàn ông kia đứng thẳng như một ngọn thương, toàn thân vận bộ âu phục đen tuyền, gương mặt góc cạnh và đôi mắt sắc lẹm như lưỡi dao được giấu trong vỏ lụa.

"Từ hôm nay, đây là Hàn Thiết." - Cha cô lạnh lùng giới thiệu, không buồn nhìn con gái - "Anh ta sẽ là cái bóng của con. Đi đâu, làm gì, anh ta cũng sẽ có mặt. Đừng để ta nghe thấy tin con tìm cách trốn đi chơi với đám bạn nổi loạn kia một lần nào nữa."

Diệp Lam khựng lại. Cô ngước nhìn người đàn ông tên Hàn Thiết. Anh ta không cúi chào, cũng không mỉm cười, chỉ lặng lẽ quan sát cô. Một luồng điện xẹt qua khi ánh mắt họ giao nhau. Đó không phải là ánh mắt của một người làm dành cho chủ nhân, mà là ánh mắt của một kẻ săn mồi đang đo lường con mồi của mình. Trên cổ tay anh, lấp ló dưới lớp sơ mi trắng là một vết sẹo dài, lồi lõm, minh chứng cho một quá khứ chẳng hề êm ả.

"Tôi không cần vệ sĩ." - Diệp Lam bướng bỉnh đáp, giọng run lên vì uất ức.

"Cô không có quyền lựa chọn, tiểu thư." - Lần đầu tiên Hàn Thiết lên tiếng. Giọng anh trầm đặc, khàn khàn như tiếng sỏi đá va vào nhau, mang theo sự áp chế vô hình khiến cô cứng người lại.

Bữa tiệc tối diễn ra trong sự ngột nạt của những lời chúc tụng giả tạo. Diệp Lam thấy mình như một vật trưng bày. Cô lặng lẽ rời khỏi bàn tiệc, lách qua dãy hành lang tối mờ để ra phía ban công vắng vẻ, hy vọng chút gió trời đêm có thể làm dịu đi sự bức bối trong lồng ngực. Cô định châm một điếu thuốc - thứ vũ khí duy nhất để cô phản kháng lại sự giáo điều của dòng họ.

Vừa định bật lửa, một bàn tay thô ráp, to lớn đã đột ngột nắm chặt lấy cổ tay cô. Sức mạnh từ bàn tay ấy khiến Diệp Lam đau điếng, điếu thuốc rơi xuống sàn.

"Lão gia không thích tiểu thư hút thuốc." - Hàn Thiết xuất hiện từ bóng tối sau lưng cô từ lúc nào.

Khoảng cách quá gần khiến Diệp Lam cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh. Mùi thuốc lá nhạt hòa lẫn với mùi gỗ đàn hương từ người anh xộc thẳng vào khứu giác cô, một mùi hương nam tính, mạnh mẽ và đầy nguy hiểm. Cô quay phắt lại, hơi thở dồn dập, định quát vào mặt anh, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm của Hàn Thiết đang xoáy sâu vào đôi môi mình dưới ánh trăng mờ, lời nói của cô bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.

Cánh tay anh vẫn chưa buông cổ tay cô ra. Lớp da thịt mềm mại của cô cọ xát vào những vết chai sần nơi lòng bàn tay anh, tạo ra một cảm giác tê dại lạ kỳ lan dọc sống lưng.

"Anh đứng quá gần rồi đấy." - Cô thì thầm, giọng lạc đi.

Hàn Thiết không lùi lại, trái lại, anh hơi cúi xuống, để hơi thở nóng hổi của mình phả nhẹ lên vành tai cô: "Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ cô. Và để bảo vệ một kẻ thích chạy trốn như cô, gần thế này... vẫn còn là quá xa."

Trong không gian tĩnh lặng của đêm tối, Diệp Lam nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Cô nhận ra, người đàn ông này không chỉ là kẻ giam cầm cô trong chiếc lồng son này, mà anh ta chính là một ngọn lửa, sẵn sàng thiêu rụi mọi quy tắc mà cô từng biết.