MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Gác Đêm Và Con Mồi NhỏChương 2

Kẻ Gác Đêm Và Con Mồi Nhỏ

Chương 2

916 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Tĩnh Viên thức dậy trong sự tĩnh lặng đến rợn người. Ánh nắng xuyên qua những kẽ lá tùng bách, hắt lên hành lang gỗ những vệt sáng loang lổ. Diệp Lam bước ra khỏi phòng với tâm trạng tồi tệ. Cô cố tình chọn một chiếc váy lụa hai dây mỏng manh, bên ngoài khoác hờ một chiếc khăn choàng tơ tằm, mái tóc đen dài xõa tự nhiên trên bờ vai trần trắng muốt. Cô muốn thử xem, "cái bóng" mà cha cô cài cắm sẽ phản ứng thế nào trước sự nổi loạn ngầm này.

Vừa mở cửa, Diệp Lam giật mình lùi lại. Hàn Thiết đã đứng đó tự bao giờ.

Anh vẫn mặc bộ đồ đen tối giản, tựa lưng vào bức tường đối diện. Dưới ánh sáng ban ngày, những đường nét trên khuôn mặt anh càng trở nên gai góc. Vết sẹo nhỏ chạy dọc chân mày trái khiến anh trông dữ dằn nhưng lại có một sức hút nam tính đầy phong trần. Khi thấy cô, ánh mắt anh hơi hạ xuống, dừng lại ở xương quai xanh thanh tú và làn da trắng ngần của Diệp Lam trước khi nhanh chóng quay đi.

"Tiểu thư dậy muộn 15 phút so với lịch trình." – Anh lạnh lùng xem đồng hồ, giọng nói vẫn trầm khàn như thể vừa bước ra từ một cuộc chiến.

Diệp Lam khoanh tay trước ngực, môi nở một nụ cười giễu cợt: "Lịch trình của tôi là do tôi quyết định. Và ở trong ngôi nhà này, tôi không thích có người canh cửa như canh tù nhân."

"Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo cô luôn trong tầm mắt."

Hàn Thiết bước tới, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại trong gang tấc. Diệp Lam cố đứng vững, nhưng bản năng mách bảo cô rằng người đàn ông này mang theo một thứ sát khí không thể giấu giếm. Khi anh đi ngang qua, một mùi hương lạ xộc vào mũi cô. Nó không phải mùi nước hoa xa xỉ của những gã công tử cô từng gặp, mà là mùi gỗ mục, mùi mồ hôi khô khốc, và đặc biệt là một mùi hăng nồng, lạnh lẽo mà cô đoán là mùi khói súng và kim loại. Thứ mùi của một kẻ đã nếm trải sinh tử.

Diệp Lam đi xuống vườn hồng phía sau dinh thự, Hàn Thiết lầm lũi bước theo sau, cách đúng hai mét như một con robot được lập trình. Sự hiện diện của anh khiến không gian vốn yên bình trở nên căng thẳng. Để chọc tức anh, Diệp Lam cố tình đi vào sâu trong nhà kho cũ – nơi chứa những món đồ cổ phủ đầy bụi bặm và ánh sáng mờ ảo.

Trong không gian chật hẹp và tối tăm, mùi gỗ cũ quyện với hơi ẩm tạo nên một cảm giác bí bách. Diệp Lam giả vờ tìm kiếm thứ gì đó trên kệ cao. Cô rướn người, cố tình làm chiếc khăn choàng trượt khỏi vai, để lộ tấm lưng trần mảnh dẻ dưới ánh sáng le lói hắt qua khe cửa.

"Á!" – Cô khẽ kêu lên một tiếng giả vờ, chân trượt nhẹ trên nền đất ẩm.

Theo bản năng, Hàn Thiết lao tới. Một cánh tay rắn chắc như thép nguội vòng qua eo cô, siết chặt, kéo mạnh cô vào lồng ngực anh. Lưng Diệp Lam đập vào khuôn ngực cứng ngắc của anh, cô cảm nhận được từng khối cơ bắp cuồn cuộn bên dưới lớp áo sơ mi. Hơi nóng tỏa ra từ anh như một lò than, thiêu đốt lớp lụa mỏng manh trên người cô.

"Buông tôi ra!" – Diệp Lam thốt lên, nhưng giọng nói lại phản bội cô, nó run rẩy và mang theo một sự khao khát vô hình.

Hàn Thiết không buông. Ngược lại, anh xoay người cô lại, ép cô vào chiếc kệ gỗ cũ kỹ. Một tay anh vẫn trụ vững bên hông cô, tay kia nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với ánh mắt rực lửa của mình. Trong bóng tối của nhà kho, đôi mắt ấy không còn lạnh lùng nữa, nó chứa đựng một sự chiếm hữu nguyên thủy nhất.

"Tiểu thư, trò chơi này không vui đâu." – Anh nói, hơi thở nồng nàn phả thẳng vào môi cô. "Cô muốn thử xem tôi là người hay là thú?"

Diệp Lam cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bàn tay anh nơi eo cô vô tình chạm vào làn da trần, những vết chai sần cọ xát khiến cô rùng mình, một luồng điện tê dại lan khắp cơ thể. Cô nhìn thấy yết hầu của anh khẽ chuyển động. Sự im lặng lúc này còn nồng cháy hơn bất kỳ lời tán tỉnh nào.

Bên ngoài, tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan bầu không khí đặc quánh. Hàn Thiết khựng lại, ánh mắt anh lấy lại vẻ lạnh lùng trong tích tắc. Anh buông tay, lùi lại một bước, lấy lại khoảng cách hai mét chết chóc.

"Lão gia gọi cô vào dùng trà." – Anh nói đoạn quay lưng đi thẳng, để lại Diệp Lam đứng đó với hơi thở hổn hển và trái tim vẫn chưa thôi loạn nhịp.

Cô chạm tay lên vùng eo vẫn còn vương lại hơi ấm từ bàn tay anh, thầm nghĩ: Kẻ lạ mặt này, thực sự là một loại thuốc độc mang mùi khói súng.