Sau sự việc ở nhà kho, Tĩnh Viên đối với Diệp Lam càng trở nên chật chội hơn bao giờ hết. Mỗi bước chân cô đi, mỗi hơi thở cô thở ra dường như đều bị thu vào tầm mắt của người đàn ông lầm lì ấy. Quy tắc "hai mét" mà cha cô đặt ra, trớ trêu thay, lại trở thành một sợi dây vô hình kéo căng dây thần kinh của cả hai.
Chiều hôm đó, Diệp Lam bị buộc phải tham gia buổi học trà đạo tại gian nhà gỗ giữa hồ sen – một hình phạt trá hình cho sự "ngỗ ngược" của cô vào buổi sáng. Ngồi đối diện với bà cô họ Diệp vốn nổi tiếng khắt khe, Diệp Lam phải giữ lưng thẳng tắp, đôi tay run rẩy vì mỏi khi thực hiện những động tác rót trà cầu kỳ.
Hàn Thiết đứng ở ngoài hiên, lưng quay về phía cô, nhưng Diệp Lam biết anh không hề lơ là. Qua tấm rèm tre thưa, cô thấy bóng lưng rộng lớn của anh đổ dài trên mặt sàn. Anh đứng đó, tĩnh lặng như một tảng đá, nhưng sức ép tỏa ra từ sự hiện diện của anh khiến cô không thể tập trung.
"Lam, con lại làm đổ trà rồi. Sự tĩnh tâm của con đâu?" – Giọng bà cô sắc lẹm vang lên.
Diệp Lam cúi đầu, bàn tay siết chặt chiếc chén sứ đến trắng bệch. Cô cảm thấy một ánh mắt đang nhìn mình qua kẽ hở của rèm tre. Không phải ánh mắt phán xét của bà cô, mà là ánh mắt rực cháy, nóng hổi của Hàn Thiết. Anh không nhìn vào chén trà, anh nhìn vào chiếc cổ gầy guộc đang run nhẹ của cô, nhìn vào lọn tóc mai dính bết trên vầng trán lấm tấm mồ hôi vì nóng và áp lực.
Sự rình rập của anh không giống như một người bảo vệ, nó giống như một kẻ đang chiêm ngưỡng một món đồ sứ quý giá sắp vỡ.
Buổi học kéo dài đến tận chạng vạng. Khi bà cô rời đi, Diệp Lam mệt mỏi buông thõng người, định đứng dậy thì đôi chân đã tê dại vì quỳ quá lâu khiến cô loạng choạng.
Ngay lập tức, một bóng đen ập đến.
Vẫn là khoảng cách hai mét, nhưng Hàn Thiết đã đứng trước mặt cô từ lúc nào. Anh không đưa tay ra đỡ, anh chỉ đứng đó, nhìn cô bằng đôi mắt sâu hoắm, đầy sự kìm nén.
"Tiểu thư nên tự đứng lên." – Giọng anh trầm đục, vang vọng trong gian nhà vắng.
Diệp Lam ngước nhìn anh, ánh mắt đầy sự khiêu khích lẫn tủi thân: "Anh đứng đó để xem tôi ngã sao? Chẳng phải nhiệm vụ của anh là bảo vệ tôi sao?"
"Tôi bảo vệ mạng sống của cô, không bảo vệ sự yếu đuối của cô."
Diệp Lam nghiến răng, cô cố gắng chống tay xuống sàn để đứng dậy, nhưng cơn tê rần khiến cô một lần nữa đổ ập về phía trước. Lần này, Hàn Thiết không đứng nhìn. Anh bước tới, phá vỡ ranh giới hai mét, một bàn tay thô ráp luồn qua nách, tay kia siết chặt lấy cánh tay cô, nhấc bổng cô đứng dậy.
Cơ thể họ va vào nhau. Diệp Lam hít vào một hơi thật sâu, mùi hương nam tính nồng nàn của anh lại một lần nữa xâm chiếm lấy các giác quan của cô. Trong không gian hẹp giữa những tấm rèm tre, hơi nóng từ cơ thể anh truyền qua lớp áo lụa mỏng, khiến làn da cô nóng bừng như bị bỏng.
Hàn Thiết cúi đầu xuống, đôi môi anh chỉ cách trán cô vài phân. Anh có thể cảm nhận được nhịp tim dồn dập của cô đang đập vào lồng ngực mình. Bàn tay anh nơi eo cô vô tình siết mạnh hơn, để lại cảm giác đau đớn đầy tê dại.
"Rời khỏi đây." – Anh thầm thì, giọng khàn đặc như đang cố kìm nén một con thú dữ bên trong. "Trước khi tôi quên mất mình là ai."
Diệp Lam không lùi bước, cô ngước nhìn anh, đôi môi mọng khẽ mở: "Nếu tôi nói tôi không muốn rời đi thì sao?"
Ánh mắt Hàn Thiết tối sầm lại. Anh nhìn chằm chằm vào đôi môi cô, một sự chiếm hữu điên cuồng lóe lên trong đáy mắt. Khoảnh khắc ấy, không khí xung quanh như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng gió rít qua kẽ lá và tiếng thở dồn dập của hai người. Sự im lặng nồng cháy đến mức chỉ cần một cử động nhỏ, mọi quy tắc sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Nhưng cuối cùng, Hàn Thiết là người lùi lại trước. Anh buông tay, lùi đúng hai mét, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Xe đã đợi sẵn. Mời tiểu thư."
Diệp Lam đứng đó, đôi môi vẫn còn run rẩy. Cô biết, giữa họ không còn là mối quan hệ chủ - tớ đơn thuần. Đó là một cuộc rượt đuổi của những kẻ khao khát thứ ánh sáng bị cấm đoán trong bóng tối của Tĩnh Viên.