Đêm ở Tĩnh Viên luôn mang một vẻ tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả và ánh trăng xanh xao đổ xuống những mái ngói rêu phong. Diệp Lam ngồi bên bệ cửa sổ, trái tim đập liên hồi sau lớp áo lụa đen mỏng manh. Cô đã thay bộ váy dài gò bó bằng một chiếc váy hai dây tối màu, ôm sát lấy những đường cong thanh xuân, tà váy ngắn chỉ vừa đủ che đi vòng đùi mật ngọt. Cô cần phải đi, cần phải hít thở thứ không khí không có mùi trầm hương và sự giám sát của cha.
Lợi dụng lúc lính canh đổi ca, Diệp Lam lẻn ra khỏi phòng qua lối cửa sổ phòng đọc sách. Cô băng qua vườn tùng, gót chân trần dẫm lên thảm cỏ đẫm sương đêm, cảm giác lạnh buốt khiến cô khẽ rùng mình nhưng lại kích thích sự hưng phấn của kẻ vừa tìm thấy tự do.
Bức tường đá phía sau dinh thự cao quá đầu người, nhưng có một đoạn bị sụt lún bởi rễ cây cổ thụ. Diệp Lam bám lấy những phiến đá sần sùi, cố gắng trèo lên. Sự cọ xát của đá lạnh vào làn da mỏng manh ở cánh tay khiến cô đau rát, nhưng sự khao khát thoát khỏi chiếc lồng son này còn lớn hơn tất thảy.
Khi cô vừa leo lên đến đỉnh tường, chuẩn bị nhảy xuống phía bên kia – nơi bóng tối của khu rừng tùng bao phủ, một giọng nói trầm đục vang lên ngay sát bên dưới, khiến máu trong người cô như đông cứng lại.
"Tiểu thư định đi đâu vào giờ này?"
Hàn Thiết đứng đó, tựa lưng vào thân cây tùng già, ánh trăng hắt lên nửa khuôn mặt khiến anh trông giống như một vị thần bóng đêm đang phán xét kẻ tội đồ. Anh không mang súng, tay khoanh trước ngực, ánh mắt sâu hoắm nhìn chằm chằm vào đôi chân trần đang đung đưa của cô trên mặt tường.
"Tránh ra!" – Diệp Lam gằn giọng, sự sợ hãi biến thành nỗi giận dữ cực độ. "Tôi không phải tù nhân của anh!"
Nói đoạn, cô liều lĩnh nhảy xuống. Nhưng cô đã đánh giá thấp địa hình và cả sự nhanh nhẹn của người đàn ông ấy. Đôi chân cô vừa chạm đất đã vướng vào một rễ cây lồi lõm, khiến cô loạng choạng đổ ập về phía trước.
Một lần nữa, bóng tối ấy ập đến. Hàn Thiết lao tới nhanh như một cơn lốc, anh không đỡ cô bằng tay, mà dùng cả cơ thể vững chãi như bàn thạch của mình để che chắn. Diệp Lam ngã nhào vào lòng anh, cả khuôn mặt cô áp chặt vào lồng ngực nóng hổi, nơi nhịp tim anh đang đập đều đặn, mạnh mẽ một cách đáng sợ.
"Buông tôi ra... anh là đồ khốn!" – Cô vùng vẫy, đôi bàn tay nhỏ bé đấm liên tiếp vào vai anh.
Hàn Thiết không nói một lời, anh thô bạo túm lấy hai cổ tay cô, ép ngược lên trên đỉnh đầu rồi nhấn mạnh cơ thể cô vào gốc cây tùng phía sau. Chiếc váy lụa mỏng manh giữa hai cơ thể nóng rực trở nên thừa thãi. Diệp Lam cảm nhận rõ rệt sự cứng cáp của từng khối cơ bắp và cả sự trỗi dậy của bản năng nam tính từ người đàn ông đang áp sát mình.
"Im lặng." – Anh gầm nhẹ, giọng nói khàn đặc mang theo sự đe dọa. "Cô có biết ngoài kia là gì không? Hay cô chỉ muốn thử xem tôi sẽ làm gì nếu cô cứ tiếp tục thách thức giới hạn của tôi?"
Ánh trăng xuyên qua kẽ lá, rọi thẳng vào gương mặt đỏ bừng vì giận và vì thẹn của Diệp Lam. Hơi thở nóng hổi của Hàn Thiết phả vào cổ cô, từng đợt, từng đợt khiến những sợi lông tơ dựng đứng. Anh cúi xuống, chóp mũi chạm sát vào cổ cô, hít lấy mùi hương thanh tân của da thịt đang run rẩy.
Sự va chạm giữa làn da thô ráp nơi mu bàn tay anh và vùng bụng phẳng lì của cô qua lớp lụa tạo ra một luồng điện tê dại. Diệp Lam thấy mình mất hết sức lực, đôi chân cô mềm nhũn, chỉ còn biết dựa dẫm vào sự khống chế của anh.
"Anh... anh định làm gì?" – Cô thì thầm, giọng nói lạc đi giữa màn đêm.
Hàn Thiết nhìn xoáy vào đôi mắt ngập nước của cô, bàn tay đang giữ cổ tay cô nới lỏng ra, nhưng lại chuyển sang bóp nhẹ vào vùng eo, kéo cô sát hơn nữa vào mình, đến mức không còn một khe hở nào giữa hai cơ thể.
"Đưa cô về phòng." – Anh nói, nhưng đôi mắt anh lại đang nói một điều hoàn toàn khác. "Và lần sau, nếu cô còn muốn chạy, hãy chắc chắn rằng cô chạy nhanh hơn tôi. Vì nếu để tôi bắt được một lần nữa... tôi sẽ không chỉ đứng nhìn đâu."
Anh đột ngột cúi xuống, nhấc bổng cô lên bằng một tay, vắt cô lên vai như một chiến lợi phẩm. Diệp Lam thốt lên một tiếng kêu nhỏ, đầu óc quay cuồng khi cảm nhận được bàn tay to lớn của anh đặt vững chãi trên đùi mình. Sự chiếm hữu thầm lặng nhưng mãnh liệt ấy khiến cô nhận ra, cuộc đào tẩu này không chỉ thất bại về thể xác, mà trái tim cô cũng bắt đầu bị giam cầm trong một xiềng xích mới – nồng cháy và nguy hiểm hơn vạn lần Tĩnh Viên.