MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Gác Đêm Và Con Mồi NhỏChương 5

Kẻ Gác Đêm Và Con Mồi Nhỏ

Chương 5

887 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, Diệp Lam thức dậy với cảm giác ê ẩm khắp cơ thể. Những vết trầy xước từ cuộc đào tẩu đêm qua bắt đầu tấy đỏ, nhưng điều khiến cô thấy nhức nhối hơn cả chính là dấu vết bàn tay của Hàn Thiết còn in hằn nơi vùng eo mảnh dẻ. Mỗi khi cử động, lớp áo lụa cọ xát vào làn da nhạy cảm như nhắc lại cảm giác bị anh siết chặt, bị anh áp sát vào gốc cây tùng già dưới ánh trăng lạnh lẽo.

Cánh cửa phòng ngủ bật mở mà không có tiếng gõ. Diệp Lam giật mình kéo chăn che kín lồng ngực đang phập phồng. Hàn Thiết bước vào, trên tay là một hộp y tế nhỏ. Gương mặt anh vẫn như một tảng băng không cảm xúc, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại mang theo một tia nhìn quét qua khắp căn phòng trước khi dừng lại trên người cô.

"Tôi đã nói là không cần anh vào đây!" – Diệp Lam gắt gỏng, nhưng giọng nói lại thiếu đi sức nặng thường ngày.

"Lão gia lệnh cho tôi kiểm tra vết thương của cô. Nếu để nhiễm trùng, tôi sẽ là người bị trách phạt." – Anh trả lời, giọng trầm thấp và đầy uy quyền.

Không đợi cô đồng ý, Hàn Thiết tiến lại gần giường. Anh đặt hộp y tế xuống, rồi thản nhiên ngồi xuống mép nệm. Sức nặng của cơ thể đàn ông khiến phía nệm bên cạnh Diệp Lam lún xuống, kéo theo một luồng hơi nóng phả vào không gian riêng tư vốn chỉ dành cho cô.

"Đưa chân ra đây." – Anh ra lệnh, ngắn gọn và dứt khoát.

Diệp Lam mím môi, định phản kháng nhưng khi nhìn thấy đôi mắt cương quyết của anh, cô đành miễn cưỡng thò bàn chân nhỏ nhắn, trắng muốt ra khỏi lớp chăn bông. Vết xước ở cổ chân do rễ cây đêm qua đang rỉ máu khô.

Bàn tay to lớn, thô ráp của Hàn Thiết bao trọn lấy cổ chân cô. Sự tương phản giữa làn da thô sần đầy vết chai của một kẻ cầm súng và sự mềm mại, mỏng manh của tiểu thư khuê các khiến không khí trong phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh. Diệp Lam rùng mình khi cảm nhận được hơi nóng từ lòng bàn tay anh truyền qua da thịt. Từng ngón tay anh chuyển động, nhẹ nhàng thấm cồn rửa sạch vết thương, nhưng lực đạo lại mang theo một sự áp chế ngầm.

"Đau không?" – Anh hỏi, nhưng mắt vẫn không rời khỏi vết thương.

"Không cần anh quan tâm." – Cô quay mặt đi, cố giấu đi đôi gò má đã ửng hồng.

Bất thình lình, bàn tay Hàn Thiết không dừng lại ở cổ chân. Anh lướt nhẹ ngón tay cái lên vùng bắp chân mịn màng của cô, chậm rãi và đầy ám muội. Diệp Lam nín thở, cơ thể cô cứng đờ lại. Sự đụng chạm này không còn là sơ cứu nữa, nó giống như một sự mơn trớn kín đáo, một cách để anh đánh dấu lãnh thổ.

"Đêm qua... anh đã rất thô bạo." – Diệp Lam thì thầm, giọng nói run rẩy.

Hàn Thiết khựng lại. Anh ngước mắt nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại như chứa đựng một cơn bão ngầm. Anh buông chân cô ra, nhưng lại bất ngờ vươn tay, ôm ngang eo Diệp Lam và kéo mạnh cô về phía mình. Hành động đột ngột khiến cô ngã nhào vào vòng tay sắt đá của anh.

Đây chính là vòng tay mà cô đã cảm nhận được trong đêm mưa, trong nhà kho, và dưới gốc cây tùng. Nó cứng nhắc, lạnh lùng nhưng lại chứa đựng một sự che chở đến điên rồ. Hai tay anh siết chặt lấy eo cô, ép cơ thể nhỏ bé của cô dính chặt vào lồng ngực vững chãi. Qua lớp đồ ngủ mỏng manh, Diệp Lam cảm nhận rõ rệt nhịp tim đập mạnh mẽ của người đàn ông này – nó không hề bình thản như vẻ bề ngoài của anh.

"Nếu tôi không thô bạo, cô đã nhảy xuống vực rồi." – Anh ghé sát tai cô, hơi thở nồng nàn mùi thuốc lá hòa quyện với mùi nam tính đặc trưng khiến cô choáng váng. "Nghe cho rõ đây, Diệp Lam. Cô có thể ghét tôi, có thể nguyền rủa tôi, nhưng chừng nào tôi còn đứng đây, cô đừng hòng bước ra khỏi tầm tay này."

Bàn tay anh nơi eo cô vô thức siết chặt hơn, một sự chiếm hữu không cần che đậy. Diệp Lam thấy mình như một con chim nhỏ bị bóp nghẹt trong bàn tay người thợ săn, nhưng kỳ lạ thay, cô không muốn thoát ra. Trong vòng tay sắt đá ấy, lần đầu tiên cô cảm thấy mình thực sự tồn tại, thực sự được nhìn thấy.

Khi anh buông cô ra để rời khỏi phòng, Diệp Lam vẫn ngồi thẫn thờ trên giường. Vùng eo cô vẫn còn nóng rực như bị lửa đốt. Cô nhận ra, sự bảo vệ của Hàn Thiết không chỉ là nhiệm vụ, nó là một loại xiềng xích vô hình mà chính cô cũng đang tự nguyện để mình bị trói buộc vào.