Không khí tại Tĩnh Viên đột ngột thay đổi sau cuộc họp kín giữa cha Diệp Lam và những người đàn ông mặc âu phục đen quyền lực từ thành phố tới. Những tiếng tranh cãi gắt gao vang lên sau cánh cửa gỗ lim dày nặng, và khi họ bước ra, gương mặt cha cô mang một vẻ thỏa mãn đến tàn nhẫn. Diệp Lam đứng nấp sau bức bình phong, nghe loáng thoáng về một bản hợp đồng hôn nhân, một sự "liên minh" để cứu vãn khối tài sản đang lung lay của dòng họ.
Cô bị đem ra làm vật tế thần.
Suốt cả ngày hôm đó, Hàn Thiết im lặng một cách lạ lùng. Anh vẫn là "cái bóng" cách cô hai mét, nhưng dường như sự tĩnh lặng tỏa ra từ anh còn đáng sợ hơn cả những lời đe dọa của cha cô. Anh nhìn thấy mọi thứ, nghe thấy mọi thứ, nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy vẫn không gợn một chút sóng tạt. Sự dửng dưng của anh khiến Diệp Lam cảm thấy mình như đang bị bóp nghẹt.
Tối muộn, khi sương mù bắt đầu tràn vào hành lang, Diệp Lam tìm thấy Hàn Thiết đang đứng ở góc sân tối, nơi ánh đèn lồng không chiếu tới. Anh đang lau chùi một vật gì đó bằng kim loại lạnh lẽo, những cử động dứt khoát và điêu luyện.
"Anh biết rồi đúng không?" – Diệp Lam lên tiếng, giọng cô run rẩy vì uất nghẹn. "Họ định gả tôi cho lão già họ Trịnh đó. Anh biết, nhưng anh vẫn đứng nhìn?"
Hàn Thiết không ngẩng đầu, đôi tay anh vẫn tỉ mẩn với công việc của mình: "Nhiệm vụ của tôi là bảo vệ an toàn cho cô, không phải can thiệp vào quyết định của lão gia."
Sự bình thản của anh như mồi lửa ném vào kho xăng. Diệp Lam lao tới, cô túm lấy cổ áo sơ mi của anh, dùng hết sức bình sinh để lay chuyển khối thép vững chãi này.
"Bảo vệ? Anh gọi đây là bảo vệ sao?" – Cô hét lên, những giọt nước mắt nóng hổi chực trào ra. "Anh chỉ là một cỗ máy không có cảm xúc! Anh cũng giống như họ, coi tôi là một món đồ để trưng bày!"
Hàn Thiết đột ngột buông vật trên tay xuống. Trong một cái chớp mắt, anh xoay người, dồn Diệp Lam vào bức tường đá lạnh lẽo. Hai bàn tay to lớn của anh chống mạnh xuống tường, giam cầm cô trong khoảng không gian nhỏ hẹp giữa cơ thể anh và lớp đá sần sùi.
Trong bóng tối đặc quánh, Diệp Lam chỉ thấy đôi mắt anh rực sáng lên một tia nhìn đáng sợ. Hơi thở của anh dồn dập, phả lên mặt cô mang theo mùi thuốc lá hăng nồng và sự nóng rực của một ngọn lửa đang bị kìm nén quá lâu.
"Cô muốn tôi phải làm gì?" – Giọng anh khàn đặc, thấp đến mức gần như là tiếng gầm trong cổ họng. "Muốn tôi giết sạch những kẻ đó để đưa cô đi? Hay muốn tôi quỳ xuống van xin cha cô?"
Bàn tay anh đột nhiên di chuyển, không giữ tường nữa mà siết chặt lấy bờ vai trần mảnh dẻ của Diệp Lam. Lực đạo mạnh đến mức cô khẽ rên lên vì đau, nhưng sự đau đớn đó lại đi kèm với một cảm giác tê dại kỳ lạ. Anh ép sát lồng ngực mình vào cô, đến mức Diệp Lam cảm nhận được từng thớ cơ bắp cứng nhắc đang rung lên vì tức giận của anh.
"Đừng có thách thức sự im lặng của tôi, Diệp Lam." – Anh cúi sát xuống, môi anh suýt chút nữa là chạm vào vành tai cô. "Cô không biết tôi đang phải đấu tranh thế nào để không phát điên lên đâu. Cô là đại tiểu thư cao quý, còn tôi... tôi chỉ là một con chó săn được nuôi trong bóng tối."
Sự chiếm hữu trong giọng nói của anh mãnh liệt đến mức khiến Diệp Lam nghẹt thở. Anh không dùng những lời đường mật, nhưng cái cách anh siết lấy eo cô, cách anh nhìn cô như muốn nuốt chửng linh hồn cô, đã tố cáo tất cả.
Cánh tay anh trượt dần xuống, bàn tay thô ráp luồn qua lớp áo mỏng, chạm vào làn da nhạy cảm nơi thắt lưng cô. Sự tiếp xúc trực tiếp khiến Diệp Lam run bắn lên, một luồng điện nóng hổi lan tỏa khắp cơ thể. Cô nhận ra, đằng sau sự im lặng đáng sợ kia là một khát khao cuồng nhiệt đang chờ chực bùng nổ, một tình yêu bị cấm đoán bởi rào cản giai cấp và đạo đức.
Hàn Thiết buông cô ra đột ngột như lúc anh tiến tới. Anh lùi lại vào bóng tối, để lại Diệp Lam đứng đó với trái tim đập loạn nhịp và hơi ấm của anh vẫn còn vương vấn trên da thịt.
"Về phòng đi. Đừng để tôi phải nhìn thấy cô khóc vì kẻ khác một lần nữa."
Lời nói cuối cùng của anh trước khi biến mất vào màn đêm không phải là một lời an ủi, mà là một sự khẳng định đầy tính độc chiếm. Đêm đó, Tĩnh Viên vẫn tĩnh mịch, nhưng trong lòng cả hai, một cuộc chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.