MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKẻ Gác Đêm Và Con Mồi NhỏChương 7

Kẻ Gác Đêm Và Con Mồi Nhỏ

Chương 7

755 từ · ~4 phút đọc

Tĩnh Viên tối nay khoác lên mình vẻ lộng lẫy giả tạo. Những ánh đèn chùm pha lê rực rỡ soi sáng sảnh chính, âm nhạc cổ điển du dương lấp đầy không gian, nhưng đối với Diệp Lam, đây chẳng khác nào một phiên đấu giá mà cô chính là món hàng đắt đỏ nhất.

Cô khoác trên mình chiếc váy dạ hội bằng lụa satin màu xanh đen, thiết kế khoét sâu ở lưng trần và xẻ cao dọc đùi, để lộ đôi chân dài trắng muốt mỗi khi bước đi. Cha cô muốn cô phải thật "hoàn hảo" để đón tiếp Trịnh Gia – kẻ sắp bỏ ra một số tiền khổng lồ để sở hữu cô.

Hàn Thiết vẫn ở đó. Thay vì bộ đồ đặc nhiệm thường ngày, anh vận một bộ suit đen may đo thủ công, sơ mi trắng cài kín cổ. Bộ đồ sang trọng không làm bớt đi vẻ phong trần, ngược lại càng tôn lên vóc dáng cao lớn, bờ vai rộng và khuôn mặt nam tính lạnh lùng của anh. Anh đứng ở góc khuất của sảnh tiệc, ánh mắt chưa bao giờ rời khỏi bóng dáng mảnh mai của Diệp Lam.

"Tiểu thư Diệp Lam quả nhiên như lời đồn, xinh đẹp và đầy sức hút." – Trịnh Gia, một người đàn ông ngoài bốn mươi với đôi mắt đầy dâm tà, tiến lại gần cô. Hắn thản nhiên đặt bàn tay mập mạp lên eo cô, kéo sát vào lòng.

Diệp Lam rùng mình, một cảm giác ghê tởm dâng lên trong cổ họng. Cô vô thức đưa mắt tìm kiếm Hàn Thiết. Anh đang đứng đó, cách cô vài bước chân. Đôi bàn tay đeo găng da đen của anh siết chặt lại, gân xanh nổi lên nơi cổ tay, tỏa ra một sát khí lạnh lẽo khiến những người đứng gần đó phải dạt ra.

"Rượu của tiểu thư hết rồi." – Giọng Hàn Thiết vang lên, trầm thấp và khô khốc.

Anh bước tới, thô bạo lách vào giữa Diệp Lam và Trịnh Gia với lý do "phục vụ rượu". Trong khoảnh khắc ấy, anh cố tình dùng cơ thể to lớn của mình che khuất tầm mắt của gã đàn ông kia. Bàn tay anh khi đưa ly rượu cho Diệp Lam đã cố tình chạm vào những ngón tay cô. Sự va chạm giữa lớp găng da lạnh lẽo và làn da nóng hổi của cô tạo nên một sự kích thích kỳ lạ.

Diệp Lam vô tình trượt chân do sàn nhà quá trơn và đôi giày cao gót lênh khênh. Theo phản năng, cô ngã nhào về phía trước. Hàn Thiết nhanh như cắt vòng tay qua eo cô, nhấc bổng cô đứng vững lại.

Nhưng thay vì buông ra ngay lập tức, anh lại giữ cô trong tư thế ấy lâu hơn cần thiết. Một bàn tay anh áp chặt vào vùng lưng trần của cô, nơi lớp lụa mỏng manh không thể ngăn cản được sức nóng từ lòng bàn tay anh truyền thẳng vào tủy sống Diệp Lam. Đầu gối của anh chen vào giữa hai đùi cô, một sự va chạm vụng về nhưng đầy ám muội ngay giữa đám đông phù hoa.

"Thả tôi ra... họ đang nhìn." – Diệp Lam thầm thì, hơi thở hổn hển.

Hàn Thiết cúi xuống, môi anh suýt chạm vào vành tai cô, giọng nói khàn đặc đầy sự đe dọa: "Nếu cô còn để gã đó chạm vào người một lần nữa, tôi không chắc mình sẽ làm gì gã ngay tại đây đâu."

Sự chiếm hữu của anh mãnh liệt đến mức lấn át cả nỗi sợ hãi về cha mình. Trong vòng tay anh, giữa hàng trăm con mắt rình rập, Diệp Lam cảm thấy một sự hưng phấn cấm kỵ len lỏi vào từng tế bào. Cô cảm nhận được nhịp tim dồn dập của anh đập vào lồng ngực mình, cảm nhận được sự căng cứng của cơ bắp anh dưới lớp âu phục đắt tiền.

Khi anh buông cô ra, ánh mắt họ giao nhau trong một tích tắc – một sự thú nhận không lời về khao khát đang âm ỉ cháy. Trịnh Gia định tiến lại gần một lần nữa, nhưng cái nhìn sắc lẹm như muốn giết người của Hàn Thiết đã khiến gã chột dạ dừng bước.

Bữa tiệc vẫn tiếp diễn, nhưng Diệp Lam biết, dưới lớp vỏ bọc quý tộc này, một thứ tình cảm nguy hiểm và trần trụi đã chính thức lộ diện.